Blog Nam Hải Trường Sơn Hân Hạnh Đón Chào Bạn



Đối với bạn, nỗi lo lắng của vợ chẳng khác gì bát nước lã—nhạt nhẽo vô vị, chỉ đến khi nhuốm bệnh bạn mới cảm thấy hương nó nồng, vị nó ngọt. Còn niềm ân cần của tình nhân thì giống hệt ly đá chanh—giữa mùa hè một ngày một ly e rằng chẳng đủ để giải khát. Trong khi đó, mối quan tâm của hồng nhan tri kỷ thì thoang thoảng như tách cà phê nóng—làm việc mệt nhoài đến nửa đêm, càng nhâm nhi càng cảm thấy tỉnh táo.
Câu Chuyện... Để Đời
Tuyết rơi tầm tã. Trời đất mông lung sau tấm màn trắng xám. Núi đồi trùng trùng điệp điệp nhưng chẳng thấy bóng chim bay. Vạn nẻo đường đi vắng hoe không một vết chân người. Chỉ có một chiếc tam bản cô đơn... bồng bềnh giữa dòng sông buốt giá.

Eleanor Roosevelt once said, "The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams." It is time for those still intoxicated with power and corruption in Vietnam to sober up and purify themselves to join hands with the flag-wavers ...

Việt Nam: Con Hổ Cùng Đồ Mạt Lộ
Giống như tại Trung Quốc, ĐCSVN cũng bám chặt vào hệ thống xí nghiệp nhà nước để tạo phương tiện áp đặt quyền kiểm soát chính trị vào nền kinh tế. Tuy nhiên tầng lớp quản lý kinh tế có quan hệ chính trị nhưng bất tài lại được phép ...

Ai Sẽ Thống Trị Thế Giới?
Tất cả mọi kế hoạch này đều có thể thực hiện được bởi vì người Hoa Kỳ đã vùng dậy để đấu tranh cho lý tưởng bình đẳng chính trị, và hệ thống chính trị Hoa Kỳ đã triển khai đầy đủ sức bao dung để tạo điều kiện cho họ làm điều đó.

Tán Tỉnh
Này em mình gặp ở đâu
Sao mà như thể quen lâu lắm rồi
À ... ha ... có phải từ hồi
Em sang gánh nước bên đồi thông xanh
Lối về khúc khuỷu tròng trành
Nước vương ướt áo nhìn anh bẽ bàng


Bắc Kinh Là Cơn Ác Mộng Vĩnh Hằng
Bên kia là một thành phố tràn trề tuyệt vọng. Tôi gặp họ trên những chiếc xe buýt công cộng, tôi nhìn vào đôi mắt của họ và tôi thấy họ chẳng ôm ấp hy vọng gì. Thậm chí họ chẳng thể tưởng tượng..


Mẹ Cá Bống
Nhớ thuở lên ba
Mẹ ẳm bồng
Tiếng ru trầm bổng
Vòng tay ấm
Chén cơm hâm nóng
Môi thổi


Khổ Hạnh
Linh hồn anh hấp hối
Giữa vực sâu tăm tối"
Mất rồi, em mất rồi!
Đời còn ai cứu rỗi"
Áo cà sa mặc vội
Cố quên mùi tóc rối



24 tháng 10, 2013

Khi Các Đại Gia Vẫn Còn Mê Tín Dị Đoan


Đây là một chuyện bí mật công khai: Ngay bây giờ, trong thế kỷ 21 này, mà giới đại gia Hàn Quốc vẫn cứ thường xuyên tư vấn các vị pháp sư trước khi đưa ra những quyết định kinh doanh quan trọng — những quyết định có thể ảnh hưởng đến đội ngũ nhân viên của họ ở khắp nơi trên thế giới.

Vào hồi tháng Giêng năm nay, ông Thôi Thái Nguyên (Chey Tae-won), chủ tịch tập đoàn SK Group, một trong những tập đoàn lớn nhất Hàn Quốc, mất hết sĩ diện khi bị tuyên án 4 năm tù vì tội biển thủ gần 50 tỷ won (khoảng 45 triệu Mỹ kim) để bù đắp cho thua lỗ trong các vụ đầu tư cá nhân. Bản án này được tòa thượng thẩm tái xác nhận vào tháng trước.

Câu chuyện càng trở nên ly kỳ vào tối hôm trước ngày bản án được tái xác nhận khi có tin tức loan báo ông Kim Nguyên Hồng (Kim Won-hong) bị dẫn độ từ Đài Loan về Hàn Quốc để đối mặt với những cáo buộc về vai trò của ông ta trong vụ gian lận này. Trước đây ông Kim là một người quản lý tư sản cá nhân của ông Thôi và đã từng làm việc tại một công ty con của SK Group.

Nhiều người Hàn Quốc tin rằng ông Kim cũng đã từng làm thầy bói cho ông Thôi.

Chuyện các đại gia trưng cầu ý kiến của thầy bói trong một nước tư bản tiên tiến nghe ra có vẻ thật hoang đường, nhưng người Hàn Quốc vốn có quan hệ mật thiết với thế giới huyền linh đã từ lâu.

Coi bói là một chuyện rất thông thường trong giới bình dân. Có thể họ đi coi bói để tìm chỉ dẫn về đường đi nước bước khi đứng trước những ngả đường quan trọng trong đời như tốt nghiệp và hôn nhân, hoặc yêu cầu trợ giúp khi tâm thần suy nhược hoặc sự nghiệp gặp khó khăn. Các vị thầy bói dựa trên sinh thần bát tự của khách hàng để tính toán cát hung.

Ngoài ra nhiều người Hàn Quốc còn tin vào chuyện coi tướng — tức là ý niệm cho rằng cá tính và vận mệnh của mỗi người đều có thể "đọc được" qua hình dạng của tai, mắt, trán, mũi trên khuôn mặt của họ. Càng ngày càng có nhiều người Hàn Quốc đi giải phẩu chỉnh hình để thay đổi tướng diện, đặc biệt là những người ở trong lứa tuổi 50 và 60. Coi Tướng — một bộ phim rất ăn khách vừa mới được đưa ra rạp chiếu vào mùa thu năm nay — đã lợi dụng chính sở thích này.

Tại Hàn Quốc các pháp sư — được gọi là "vu đường" — vận dụng "pungsu" để hướng dẫn khách hàng. Cũng tương tự như phong thủy, "pungsu" là một môn học nghiên cứu về mối tương quan giữa con người và hoàn cảnh địa lý cũng như vật lý. Vị trí của một tòa kiến trúc lớn trong quan hệ với sông hồ và đồi núi chung quanh được xem là rất quan trọng, và giới bình dân cũng thường tư vấn pháp sư về phương vị của gia cư và mồ mả.

Tôi cũng đã từng đi coi bói khi sắp sửa tốt nghiệp đại học. Anh thầy bói trẻ, tóc dài chấm đất, bảo tôi: "Anh sẽ sinh sống bằng nghề viết văn và sử dụng ngôn từ." Điều đó về sau thực sự ứng nghiệm.

Anh ta nói rằng bản thân tôi vốn là một cội cây nhưng có một tảng đá lớn cứ muốn đè bẹp tôi và tình trạng căng thẳng giữa cội cây và tảng đá là lý do khiến tôi căm hận cuộc đời. Anh ta tiên đoán rằng lòng phẫn nộ của tôi sẽ yếu dần đi khi cội cây lớn lên. Anh ta khuyên tôi nên sống gần nơi có nước — mộc cần thủy mà. Anh ta nói rằng cuối cùng tôi sẽ trở thành một con người hiền hòa và đoan chắc rằng tôi là một kẻ thích uống bia hơn rượu đế.

Khi được biết anh thầy bói đã đoán trúng phóc tập quán ăn nhậu của tôi, nhiều bạn bè của tôi cũng tìm anh ta coi bói. Nhưng đối với họ những lời dự đoán của anh ta không mấy chính xác, và ký ức của chúng tôi về những lần viếng thăm anh ta đã trở thành một chuyện vui đùa kéo dài từ đó cho đến nay.

Nhưng dẫu quần chúng tại Hàn Quốc hâm mộ các vị pháp sư đến mức nào đi nữa, hiện tượng giới lãnh đạo các công ty khổng lồ trên sàn chứng khoán vẫn cứ dựa vào ý kiến của thầy bói để quản trị doanh nghiệp là một điều gây sốc. Căn cứ theo tín niệm phong thủy phổ biến là vận khí tùy thuộc vào phương vị của gia cư, đối với một đại gia đang gặp khó khăn, pháp sư có thể khuyên họ dời cổng vào trước tòa nhà của công ty. Các vị pháp sư có thể còn tham gia những cuộc phỏng vấn để hướng dẫn việc tuyển chọn nhân viên. Chúng ta có thể đoán chắc rằng họ được trả những món thù lao khổng lồ cho các dịch vụ tư vấn đó.

Ông Thôi Thái Nguyên đương nhiên không phải là đại gia duy nhất muốn tìm kiếm liên hệ với thế giới siêu nhiên.

Khi Trịnh Mộng Cửu (Chung Mong-koo) tranh giành quyền quản lý công ty Hyundai Motor với người em là Trịnh Mộng Hiến (Chung Mong-hun), nghe nói rằng ông ta cũng đã tư vấn thầy bói. Ông Lý Bỉnh Triết, người sáng lập công ty Samsung Electronics và phụ thân của ông Lý Kiện Hy (Lee Kun-hee, chủ tịch đương thời của công ty này), cũng hết sức tin tưởng phong thủy. (Ông Lý Bỉnh Triết trọng thị xem tướng đến độ nhất quyết đòi hỏi phải có thầy bói hoặc "thầy tướng" hiện diện trong các cuộc phỏng vấn để tuyển chọn nhân viên.) Ngoài ra, tập đoàn LG Group cũng được cho là đã xét đến yếu tố phong thủy trước khi xây dựng một tòa kiến trúc mới.

Bởi thế, xem ra chuyện ông Thôi Thái Nguyên nhờ thầy bói giúp đỡ có lẽ cũng chẳng có gì kỳ lạ. Khi được trao quyền quản lý SK Group vào năm 1998 sau khi phụ thân qua đời, ông ta thiếu thốn tiền mặt đến độ không thể trang trải thuế di sản. Vì có quan hệ với một người trước đây đã từng là thành viên ban quản trị SK Group và đồng thời lại là bạn thân của gia đình và thầy đỡ đầu của ông Thôi nên ông Kim Nguyên Hồng được giao phó trách nhiệm tiến hành việc đầu tư tiền riêng của ông Thôi.

Lúc ban đầu cuộc mạo hiểm này đã mang lại nhiều lợi nhuận. Theo báo cáo, ông Kim đã gia tăng giá trị đầu tư của ông Thôi lên gấp ba lần và điều này khiến người ta càng tin rằng ông ta có tài vị bốc tiên tri.

Tuy nhiên màn ảo thuật tài chính của ông Kim không thể tồn tại dài lâu. Theo gót cuộc khủng hoảng tài chánh năm 2008, đầu tư thua lỗ trầm trọng kéo ông Thôi chìm sâu vào lòng vũng bùn nợ nần. Xung đột giữa hai người xảy ra. Ông Kim trốn khỏi Hàn Quốc, xem ra có vẻ như để tránh bị tố cáo về những tổn thất trong các vụ đầu tư tiền bạc của ông Thôi. Hiện tại, ông Kim đang bị điều tra về tội đồng mưu trong việc biển thủ tài sản của công ty.

Khi đề cập đến Kim Nguyên Hồng, một nhà phân tích tài chánh không muốn thố lộ danh tính đã nói với Thời Báo Hàn Quốc rằng: "Ông ta là một nhân vật truyền kỳ. Ai cũng cho rằng ông ta có năng lực dự đoán tương lai và ông ta đã nổi tiếng là một thầy bói giỏi từ lúc còn trẻ."

Nhưng rồi sẽ có người băn khoăn đặt nghi vấn: phải chăng Kim Nguyên Hồng đã tiên đoán được rằng tương lai của ông ta sẽ nằm sau những chấn song sắt của nhà tù.

Tác giả: Kim Anh Hạ (Kim Young-ha)
Dịch giả: Lưu Vũ Hoàng Oanh
Nguồn: The New York Times

[ Đọc Tiếp ]

15 tháng 10, 2013

Khi Chú Sam Bị Bắt Làm Con Tin


Tính đến hôm nay, chính phủ Mỹ đóng cửa vừa đúng hai tuần. Tình trạng này không những đang gây ra nhiều điều bất tiện cho người Mỹ mà còn đe dọa sự phục hồi vẫn còn mỏng mảnh của nền kinh tế hoàn cầu và khiến uy tín của đất nước họ phải suy sút trên trường quốc tế. Nhưng đây không phải là một hiện tượng mới lạ, kể từ năm 1980 đến nay, chuyện này đã thực sự xảy ra 12 lần. Trong khi đó không một nước nào khác trên thế giới có trải nghiệm oái ăm này (trừ một trường hợp ngắn ngủi xảy ra tại Úc vào năm 1975 khi chính phủ của nước này phải ngưng hoạt động khoảng 3 tiếng đồng hồ, nhưng đó cũng chỉ là loại đóng cửa "trên giấy tờ" như 6 lần xảy ra tại Mỹ từ năm 1976 đến năm 1980). Bài viết này xét đến một số nguyên nhân gần và xa tạo nên tình trạng bế tắc thường xuyên của hệ thống chính trị Mỹ và đồng thời đề xuất một vài lý giải có liên quan đến lần đóng cửa thứ 18 này.

Mầm Mống Đã Bắt Đầu Từ Thời Lập Quốc

Nếu truy cứu căn nguyên thì các đấng Quốc Phụ của Mỹ (the Founding Fathers) phải gánh chịu một bộ phận trách nhiệm vì đây là kết quả do chính bản thiết kế của họ gây ra. Để cân bằng quyền lực của Tổng Thống, họ đã trao quyền nắm giữ ví tiền cho Quốc Hội qua Điều 1, Mục 9, Khoản 7 của Hiến Pháp: "Không ai có quyền rút Tiền từ Ngân Khố, trừ trường hợp căn cứ theo Kết Quả Phân Bổ Ngân Sách do Luật định." (Article 1, Section 9, Clause 7 of the United States Constitution: "No Money shall be drawn from the Treasury, but in Consequence of Appropriations made by Law.") Nói cách khác, theo cái được gọi là Mệnh Đề Phân Bổ Ngân Sách này, Quốc Hội có toàn quyền kiểm soát hay hạn chế việc chi tiêu của chính phủ bằng cách sửa đổi bộ phận hay toàn bộ ngân sách do Tổng Thống đệ trình.

Trong khi đó, để ngăn chận việc Quốc Hội lạm dụng quyền lập pháp, theo Điều 1, Mục 7, Khoản 2 của Hiến Pháp, Tổng Thống có quyền phủ quyết mọi dự luật do Quốc Hội thông qua. Nhưng để cân bằng quyền lực của Tổng Thống, cũng theo chính điều khoản này, Quốc Hội lại được phép bác bỏ phủ quyết của Tổng Thống bằng cách tái phê chuẩn để thông qua và ban hành các dự luật bị phủ quyết (mà không cần chữ ký của Tổng Thống) với một biểu quyết tối thiểu có 2/3 số phiếu tại cả hai viện. Những cấu trúc hiến chế này tạo điều kiện để hai bên có thể "kiểm soát và cân bằng" lẫn nhau, nhưng đồng thời lại chính là nguyên nhân gây ra tình trạng đình đốn hoặc bế tắc chính trị.

Nếu ngân sách không được Quốc Hội thông qua với sự đồng thuận của Tổng Thống thì chính phủ phải đóng cửa vì việc tiếp tục chi tiêu sẽ cấu thành hành vi vi hiến và vi pháp. Cụ thể, điều này sẽ xảy ra nếu (1) Quốc Hội bế tắc vì Thượng Viện và Hạ Viện không đạt được thỏa thuận chung về ngân sách (như tình trạng hiện thời), hoặc (2) Quốc Hội nhất trí thông qua ngân sách nhưng bị Tổng Thống phủ quyết và Quốc Hội không đủ sức bác bỏ sự phủ quyết ấy (như trường hợp của Tổng Thống Bill Clinton vào năm 1995). Về mặt thời gian, đóng cửa có thể xảy ra khi năm tài chính bắt đầu (vào ngày 1 tháng 10 hàng năm) hoặc bất cứ lúc nào mà việc chi tiêu cần Quốc Hội phê chuẩn (chẳng hạn, sau khi một phân bổ tạm thời chấm dứt nhưng ngân sách hoặc một phân bổ tạm thời mới không được thông qua).

Truyền Thống "Ngoảnh Mặt Làm Ngơ"

Tuy quyền quản lý ví tiền của Quốc Hội được quy định rõ ràng trong Hiến Pháp nhưng trên thực tế việc ngăn chặn không cho các cơ quan hành pháp thọc tay vào ví không phải là chuyện dễ dàng. Chi tiêu quá kim ngạch do Quốc Hội phân bổ là một hiện tượng có lịch sử dài lâu. Chính phủ thường xuyên "mua chịu" và "xài chịu" trước (bằng tín dụng) rồi yêu cầu Quốc Hội thông qua sau. Tuy không hài lòng nhưng Quốc Hội cảm thấy có trách nhiệm phải trang trải nợ nần của chính phủ nên đành cắn răng chấp nhận.

Để đối phó với mánh khóe áp đặt "chuyện đã rồi" này, Quốc Hội ban hành Đạo Luật Chống Thiếu Hụt (the Antideficiency Act) vào năm 1870 (sau đó được sửa đổi nhiều lần, đáng kể nhất là vào những năm 1884, 1950, và 1982, và vẫn còn hiệu lực cho đến ngày hôm nay). Theo đạo luật này, bất cứ quan viên chính phủ nào tạo ra chi tiêu ngoài mức phân bổ theo luật định đều có thể bị kỷ luật hành chính nếu sơ ý vi phạm (cách chức, giáng chức, đình chức không lương, hoặc bắt buộc tham gia các khóa huấn luyện ngân sách) hoặc bị chế tài hình sự nếu cố tình vi phạm (phạt tiền, phạt tù, hoặc cả hai).

Như ngựa quen đường cũ, nhiều thế hệ Quốc Hội tiếp theo vẫn không bỏ được thói "ngoảnh mặt làm ngơ" nên chẳng màng thực thi Đạo Luật Chống Thiếu Hụt một cách nghiêm khắc. Tuy quan viên chính phủ có khi bị kỷ luật hành chính nhưng trong 143 năm qua chưa một ai bị kết án hình sự vì tội vi phạm đạo luật này. Trong khi đó Quốc Hội cứ thường xuyên sử dụng biện pháp phân bổ tạm thời qua cái gọi là nghị quyết lấp lỗ hổng (stopgap resolution) hoặc nghị quyết tiếp tục (continuing resolution) để cho phép chính phủ duy trì hoạt động ở mức độ ngân sách cũ trong trường hợp ngân sách mới không thể thông qua trước hạn chót theo luật định. Những nghị quyết này, thông thường chỉ có hiệu lực từ hai tuần cho đến hai tháng, là vé mua thời gian để Quốc Hội và Tổng Thống tiếp tục đàm phán.

Thỉnh thoảng có khi hai bên không thể đạt được đồng thuận về những nghị quyết này (như tình trạng hiện thời). Nhưng thậm chí trong trường hợp đó chính phủ vẫn không cần đóng cửa và chẳng có ông bà bộ trưởng nào bị còng tay bắt đi cả. Vì cuối cùng Quốc Hội cũng sẵn sàng xí xóa chuyện đã rồi bằng cách thông qua một dự luật phân bổ có hiệu lực hồi tố để lấp liếm các lỗ hổng ngân sách (mà chính mình đã góp phần tạo nên).

Khi Thần Giữ Cửa Hiện Thân

Truyền thống xí xóa để hòa cả làng (mà có người gọi là cung cách hành xử có đạo nghĩa chính trị) này được xem là một việc làm "hợp lẽ thường" dựa trên lý giải mang tính hiện thực là đóng cửa chính phủ chỉ gây phiền toái và bất tiện cho người dân chứ chẳng có lợi ích gì cả. Truyền thống này kéo dài suýt soát 200 năm nhưng đã phải chấm dứt vào năm 1980 khi ông Benjamin Civiletti, Tổng Chưởng Lý đương thời của Tổng Thống Jimmy Carter, thả vị thần giữ cửa ra khỏi lọ. Civiletti tuyên bố rằng chúng ta không thể làm điều hợp lẽ thường, chúng ta phải làm điều hợp pháp, tức là phải làm đúng theo những gì mà Đạo Luật Chống Thiếu Hụt quy định.

Ý kiến của Civiletti có thể tóm tắt qua câu nói cụt ngũn nhưng có tính lịch sử này: "Cơ sở pháp lý cho phép chính phủ tiếp tục hoạt động hoặc là tồn tại hoặc là nó không tồn tại." Điều đó có nghĩa là trong trường hợp nó không tồn tại, chính phủ bắt buộc phải đóng cửa chứ không thể tiếp tục dây dưa. Ông ta còn khẳng định dứt khoát sẽ truy tố những ai vi phạm đạo luật này. Nói cách khác, Civiletti cảnh báo rằng Quốc Hội không thể ngoảnh mặt làm ngơ như trước mà phải đối diện với hậu quả tất yếu do quyết định từ chối phân bổ ngân sách gây nên—vì như một vị thần giữ cửa Đạo Luật Chống Thiếu Hụt sẽ không cho phép nhân viên chính phủ vào làm việc nếu điều đó xảy ra. Tuy chỉ là ý kiến, nhưng từ đó đến nay những diễn giải của Civiletti được xem là cơ sở pháp lý chi phối quá trình "đóng cửa" của chính phủ Mỹ.

Thực Sự... Vẫn Hé Mở

Nói một cách nghiêm túc, "chính phủ đóng cửa" là một danh xưng không hoàn toàn chính xác và có thể dẫn đến tình trạng ngộ nhận vì trên thực tế không phải tất cả mọi cơ quan và dịch vụ của chính phủ đều ngưng hoạt động. Cũng theo ý kiến của Civiletti, Đạo Luật Chống Thiếu Hụt cho phép chính phủ tiếp tục hoạt động trong hai trường hợp ngoại lệ. Trường hợp ngoại lệ thứ nhất bao gồm những chi tiêu có liên quan mật thiết đến "sự an toàn của mạng sống con người hoặc việc bảo vệ tài sản" ("the safety of human life or the protection of property"). Trường hợp ngoại lệ thứ hai bao gồm những chi tiêu "đã được luật pháp phê chuẩn trước" ("authorized by law"), chẳng hạn, việc trả lương cho Tổng Thống, thành viên Quốc Hội, và thẩm phán Tối Cao Pháp Viện sẽ không bị ảnh hưởng vì đã được Hiến Pháp và các đạo luật liên đới quy định trước. Tương tự, tiền trợ cấp an sinh xã hội vẫn được phân phát như thường lệ vì đây là một chương trình chi tiêu bắt buộc và có tính vĩnh cữu do Đạo Luật An Sinh Xã Hội (the Social Security Act) quy định từ năm 1935.

Những chi tiêu hay dịch vụ ngoại lệ này được gọi chung là "thiết yếu" ("essential") trong khi đó tất cả các chi tiêu hay dịch vụ khác được xem là "không thiết yếu" ("non-essential"). Trong trường hợp chính phủ đóng cửa, chỉ có các dịch vụ "không thiết yếu" mới phải ngừng hoạt động và những nhân viên liên đới phải nghỉ phép không lương. Bởi vậy nói một cách đúng đắn, chính phủ chỉ đóng một bộ phận, những bộ phận quan trọng vẫn được mở để bảo đảm an ninh xã hội và an sinh của người dân. Tùy theo mức độ "thiết yếu," các cơ quan của chính phủ sẽ có những mức độ đóng cửa khác nhau. Trong kỳ đóng cửa (bắt đầu từ 1 tháng 10, 2013) này, có cơ quan vẫn làm việc bình thường (như Tối Cao Pháp Viện), chỉ đóng cửa chưa tới 4% (như Bộ Cựu Chiến Binh) hoặc suýt soát 15% (như Bộ Tư Pháp và Bộ Nội An) trong khi đó có cơ quan phải đóng cửa hơn 95% (như NASA và Bộ Gia Cư Và Phát Triển Đô Thị).

Chiến Tranh Obamacare

Những cấu trúc mang tính hiến chế và pháp chế nêu trên là nguyên nhân sâu xa dẫn đến việc bế tắc chính trị. Nhưng nếu hai bên biết hành xử hợp với đạo nghĩa chính trị thì chắc chắn đã có thể ngăn chặn được vụ việc. Theo nhân định của đa số người Mỹ, đảng Cộng Hòa được xem là thủ phạm cố tình miệt thị nguyên tắc này khi họ ngoan cố kéo dài cuộc chiến hủy diệt Obamacare bằng mọi giá và đó chính là nguyên nhân trực tiếp khiến chính phủ Mỹ phải đóng cửa lần này.

Obamacare là tên gọi tắt của Đạo Luật Bảo Vệ Bệnh Nhân Và Chăm Sóc Sức Khỏe Với Giá Phải Chăng (the Patient Protection and Affordable Care Act). Mục đích chính của đạo luật này là nâng cao chất lượng và phổ cập hóa chế độ bảo hiểm y tế bằng cách bắt buộc mọi người dân Mỹ phải mua bảo hiểm y tế (để tăng cường nguồn góp chung và giảm giá bảo hiểm), nếu không sẽ bị phạt tiền. Trong khi đó chính phủ liên bang sẽ gánh vác trách nhiệm tài trợ cho những người có thu nhập thấp. Đạo luật này được lưỡng viện Quốc Hội (lúc đó do đảng Dân Chủ nắm quyền đa số) thông qua và được Tổng Thống Obama ký thành luật vào ngày 23 tháng 3, 2010.

Sau khi thất bại trên chiến tuyến lập pháp, đảng Cộng Hòa và những người phản đối Obamacare thách thức nó trên mặt trận tư pháp bằng lập luận vi hiến, qua vụ án National Federation of Independent Business v. Sebelius. Họ cho rằng Quốc Hội không có thẩm quyền hiến định để thông qua đạo luật này vì việc phạt tiền những ai không chịu mua bảo hiểm y tế là một hình thức đánh "thuế trực tiếp" thuộc quyền lập pháp dành riêng cho các tiểu bang. Nhưng vào ngày 28 tháng 6 năm 2012, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ cũng bác bỏ lập luận của họ và phán quyết rằng đại bộ phận của đạo luật này hợp hiến vì đó là một loại "thuế gián tiếp" thuộc quyền quản hạt của Quốc Hội. Trong kỳ tuyển cử tổng thống năm 2012, Mitt Romney tuyên bố rằng việc hủy bỏ Obamacare là một bộ phận quan trọng trong chính cương tranh cử của đảng Cộng Hòa. Nhưng, như mọi người đều biết, họ cũng đã thất bại nặng nề trên mặt trận này.

Bởi vậy, cuối cùng đảng Cộng Hòa đã quay sang sử dụng chiến thuật khủng bố ngân sách, đe dọa đóng cửa chính phủ nếu Tổng Thống Obama và đảng Dân Chủ không nhượng bộ trên chiến trường Obamacare. Cụ thể, vào ngày 30 tháng 9, 2013, Hạ Viện (do họ nắm quyền đa số) thông qua một dự luật chi tiêu với điều kiện đính kèm là việc phân bổ ngân sách cho Obamacare phải đình hoãn 1 năm và điều khoản đánh thuế vào các dụng cụ y tế phải được hủy bỏ. Thượng Viện (do đảng Dân Chủ nắm quyền đa số) bác bỏ dự luật đó và tuyên bố sẽ không chấp nhận bất cứ điều kiện nào buộc họ phải hy sinh Obamacare. Đảng Cộng Hòa vẫn cứ khăng khăng giữ vững lập trường nên tình trạng bế tắc kéo dài cho đến ngày hôm nay.

Ai Thắng, Ai Thua?

Hầu như tất cả các cuộc thăm dò dư luận trong hai tuần vừa qua đều có một mẫu số chung là đảng Cộng Hòa đang bị quần chúng khiển trách nặng nề hơn cả và mức độ "mất lòng dân" của họ đang trên đà gia tăng. Chẳng hạn, theo 2 cuộc thăm dò dư luận do ABC News và Washington Post liên hợp thực hiện vào hai ngày 30 tháng 9 và 7 tháng 10: mức độ người Mỹ không tán thành phương cách đảng Cộng Hòa đang sử dụng để giải quyết tình trạng bế tắc tăng 7% (từ 63% vào ngày 30 tháng 9 lên 70% vào ngày 7 tháng 10) trong khi đó mức độ không tán thành hành vi của đảng Dân Chủ tăng 5% (từ 56% vào ngày 30 tháng 9 lên 61% vào ngày 7 tháng 10). Riêng đối với Tổng Thống Obama, mức độ này hầu như không thay đổi ở khoảng 50% trong suốt tuần lễ đó. Tương tự, theo cuộc thăm dò dư luận do NBC News và Wall Street Journal liên hợp thực hiện trong 3 ngày từ mồng 7 đến mồng 9 tháng 10: sự tín nhiệm của quần chúng đối với đảng Cộng Hòa tụt xuống mức thấp chưa hề có trong lịch sử thăm dò dư luận là 24%.

Nhưng đây không phải là một hiện tượng khó hiểu vì trong mắt của đa số quần chúng Mỹ, hành vi của đảng Cộng Hòa tỏ vẻ phi lý một cách trắng trợn. Họ cho rằng đảng Cộng Hòa, do các thành viên có quyền lực của phong trào Tiệc Trà thao túng, đã đặt ý thức hệ chính trị lên trên lợi ích quốc gia. Thậm chí có nhiều người không ngần ngại ví von thủ đoạn của họ với cuộc "thánh chiến" ("jihad") của các phần tử cực đoan Hồi giáo và cho rằng họ đã bắt chính phủ làm con tin để đòi tiền chuộc dưới dạng Obamacare. Tuy nhiên, Thượng Nghị Sĩ John McCain của đảng Cộng Hòa đã bày tỏ ý kiến một cách trung thực và công bình hơn cả:
"Tôi đã đi khắp đất nước này nhiều tháng trong năm 2012 để vận động cho việc 'hủy bỏ và thay thế Obamacare.' Nhưng điều đó đã không trở thành mệnh lệnh ủy nhiệm của cử tri. Nếu cử tri muốn hủy bỏ Obamacare thì kết quả của cuộc tuyển cử năm 2012 có lẽ đã khác đi một cách đáng kể. Ý đồ hủy bỏ Obamacare bằng phương thức buộc chính phủ phải đóng cửa là điều đi ngược với nguyện vọng của quần chúng."
Nói cách khác, Obamacare đã trở thành quốc pháp (the law of the land) qua một tiến trình dân chủ công bằng, minh bạch, và có nội dung đã được Tối Cao Pháp Viện xác nhận là hợp hiến, bởi vậy dù muốn hay không mọi người dân Mỹ đều phải tôn trọng kết quả đó.

Đương nhiên, đảng Cộng Hòa lúc nào cũng còn có cơ hội hủy bỏ Obamacare, nhưng họ phải thực hiện điều đó qua tiến trình dân chủ chính quy (như đảng Dân Chủ đã làm để xây dựng Obamacare), tức là nỗ lực để giành quyền làm chủ Tòa Bạch Ốc và đồng thời chiếm đa số ghế tại lưỡng viện Quốc Hội. Nhưng trước khi điều đó xảy ra, họ không thể chơi trò thọc gậy bánh xe. Ở Mỹ, cũng như ở các nước dân chủ chân chính khác, ý dân là ý Trời, bởi thế thành bại của chính khách hay chính đảng hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng thuyết phục cử tri. Đảng Cộng Hòa chí ít đã tạo nên ấn tượng là họ muốn xài luật rừng (the law of the jungle) để tiến hành chiến tranh du kích và khủng bố nhằm đả phá quốc pháp và đó là lý do chủ yếu khiến đại đa số người Mỹ phản cảm.

Những con số do các cuộc thăm dò dư luận trong hai tuần vừa qua nêu ra là yếu tố khiến nội bộ đảng Cộng Hòa phân hóa. Phái ôn hòa đang lo ngại vì, nếu dùng tiêu chuẩn "lòng dân" để đo lường, kế hoạch của họ đã thất bại ê chề. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu trong vài ngày sắp tới đảng Cộng Hòa cam chịu từ bỏ những yêu sách chủ yếu về Obamacare để mở cửa chính phủ trở lại (nếu đảng Dân Chủ chấp nhận một vài điều kiện không quan trọng để họ có thể giữ thể diện trong lúc rút lui). Nhưng xét cho cùng, một khi lợi ích hay ý thức hệ của đảng phái được xem là mục đích tối hậu thì kẻ thua thiệt chân chính phải là đất nước và nhân dân. Ở một mức độ nào đó, điều này đã xảy ra tại Mỹ trong hai tuần vừa qua nhưng ảnh hưởng tiêu cực của nó có khả năng kéo dài lâu hơn nữa.

Nam Hải Trường Sơn
15 tháng 10, 2013
[ Đọc Tiếp ]
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
Bóp Vú, Bóp Trán
Từ cổ chí kim, đừng nói chi bọn phàm phu tục tử, nhiều người trong giới anh hùng (và gian hùng) cũng khó vượt qua cửa ải "mỹ nhũ quan." Nếu không được xử lý thích đáng, tật mê vú có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, chẳng hạn như khuynh quốc khuynh thành, thân bại danh liệt, hoặc làm trò cười cho vạn đời sau. Thời Xuân Thu, Phù Sai để mất nước Ngô chỉ vì đam mê cặp gò chim sa cá lặn của Tây Thi. 2.500 năm sau, Bill Clinton sém bị cách chức tổng thống vì cứ ưa đùa giỡn trên ngọn núi đôi của Monica Lewinsky. Gần đây, cựu thủ tướng Ý Silvio Berlusconi bị tuyên án 7 năm tù vì kiềm chế chẳng nổi khoái cảm mơn trớn bồng đảo của gái điếm...



Từ Chức: Thủ Đoạn Hay Đạo Đức Chính Trị
Trên không gian blog có nhiều người bàn tán xôn xao về cú "coup de pub" này của Dương Trung Quốc, nhưng phần lớn đều dựa vào giả định cho rằng, về mặt lý thuyết, món hàng mà ông nghị rao bán có thể so sánh hoặc đồng đẳng với cái gọi là "văn hóa từ chức" tại các nước dân chủ. Điều mà họ chỉ trích rất gắt gao là tính khả thi hoặc mục đích ứng dụng của nó dưới chế độ độc tài Đảng trị tại Việt Nam. Nhưng cả về mặt khái niệm, cái mà Dương Trung Quốc đề nghị, ngoài tên gọi ra, nội dung chứa đựng một mớ tư duy hàm hồ và tương phản với tinh thần của một nền văn hóa từ chức chân chính.



Ấm Chê Nồi... Đen Thui
Tuy nhiên, việc đối phó với Dương Trung Quốc không dễ dàng như việc đối phó với những kẻ không có thế lực trong đảng hoặc nhà nước nhưng dám "chọc giận" thủ tướng (như Cù Huy Hà Vũ), vì hiện tại mặc dù không phải là đảng viên nhưng Dương Trung Quốc đã trở thành bộ hạ của Tư Sang (kể từ khi đơn đầu kháo của y bị văn phòng thủ tướng bác bỏ vì lý do "tráo trở, không đáng tin cậy"). Đánh chó phải ngó mặt chủ nhân. Hành hung hoặc tống tù là những biện pháp tạm thời bất khả thi. Nhưng nếu đám công (an côn) đồ đàn em được dịp cất dùi cui và còng tay để nghỉ xả hơi thì nhóm thư đồng lại nhận được lệnh thi hành kế hoạch ám sát... nhân cách.



Ai Là Kẻ Chủ Mưu Bán Nước Tại Thành Đô
Tại “thằng” Gorbachốp! Đó là tuyên bố hùng hồn và lời giải thích chính thức đến tận hôm nay 2014 của đảng CSVN, lý giải nguyên nhân phải có Hội nghị Thành Đô của họ năm 1990 trong các hội nghị đảng, chính quyền, đoàn thể từ trung ương đến cơ sở và đến các chi bộ phường xóm, vỉa hè… Câu nói đó thể hiện văn hóa đặc thù của đảng CSVN – hôm qua đảng coi ông là vị Cứu tinh, là Giấc mơ, là Thiên đường mơ ước cho đảng theo, hôm nay ông là tội đồ bắt đảng phải theo mẹ đĩ già TQ!Câu nói đó thể hiện tâm thế hèn kém muôn đời của đảng CSVN, không bao giờ dám đối diện vấn đề và sự thật, chỉ luôn chỉ tay đổ lỗi cho người khác...


Thuở tàn xuân ngày hai buổi đến phường
Yêu quê hương qua tập tem phiếu nhỏ
“Ai bảo bao cấp là khổ?”
Tôi mơ màng hôn tô sắn độn khoai
Những ngày lén đọc
Sách báo "ngụy" vàng phai
Chúng bắt được
Tra tấn tơi bời, vỡ óc!
Có cô bé chuồng bên
Nhìn tôi thầm thổn thức...

"Cải tạo" bùng lên
Rồi "học tập" trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Chúng chụp mũ, lôi đi
Cô bé chuồng bên (chẳng ngờ nghi)
Cũng bị ép bức
Hôm gặp tôi vẫn thầm thổn thức
Mắt sưng bầm (thương... thương... quá đi thôi!)
Giữa cuộc chuyển giao không nói được một lời
Xe tải đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
Nắng rợp trời nhưng lòng tôi rét mãi...

Cuối cùng tôi trở về đây
Với phố phường xưa, khủng bố, đọa đày
Lại gặp em
Gầy gò chống cây nạng gỗ
Vẫn thầm thổn thức khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện tự do... (khó nói lắm anh ơi!)
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi giá lạnh...

Hôm nay đến nhận tử thi em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc giết em rồi la: "Tự sát."
Chỉ vì em là ký giả, em ơi!
Đau xé lòng anh, chết cả con người...

Xưa yêu quê hương vì có khoai, có sắn
Có những ngày lén đọc bị còng, tra
Nay yêu quê hương vì sau từng chấn song sắt
Có oan hồn tức tưởi của em tôi!

Nam Hải Trường Sơn
Cuối Tháng 4 Đen, 2014
Nhại-họa thơ Giang Nam, để truy điệu ngày quê hương tàn tạ lần thứ 39

 

Copyright © 2010, 2011, 2012, 2013 Nam Hải Trường Sơn