Blog Nam Hải Trường Sơn Hân Hạnh Đón Chào Bạn



Đối với bạn, nỗi lo lắng của vợ chẳng khác gì bát nước lã—nhạt nhẽo vô vị, chỉ đến khi nhuốm bệnh bạn mới cảm thấy hương nó nồng, vị nó ngọt. Còn niềm ân cần của tình nhân thì giống hệt ly đá chanh—giữa mùa hè một ngày một ly e rằng chẳng đủ để giải khát. Trong khi đó, mối quan tâm của hồng nhan tri kỷ thì thoang thoảng như tách cà phê nóng—làm việc mệt nhoài đến nửa đêm, càng nhâm nhi càng cảm thấy tỉnh táo.
Câu Chuyện... Để Đời
Tuyết rơi tầm tã. Trời đất mông lung sau tấm màn trắng xám. Núi đồi trùng trùng điệp điệp nhưng chẳng thấy bóng chim bay. Vạn nẻo đường đi vắng hoe không một vết chân người. Chỉ có một chiếc tam bản cô đơn... bồng bềnh giữa dòng sông buốt giá.

Eleanor Roosevelt once said, "The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams." It is time for those still intoxicated with power and corruption in Vietnam to sober up and purify themselves to join hands with the flag-wavers ...

Việt Nam: Con Hổ Cùng Đồ Mạt Lộ
Giống như tại Trung Quốc, ĐCSVN cũng bám chặt vào hệ thống xí nghiệp nhà nước để tạo phương tiện áp đặt quyền kiểm soát chính trị vào nền kinh tế. Tuy nhiên tầng lớp quản lý kinh tế có quan hệ chính trị nhưng bất tài lại được phép ...

Ai Sẽ Thống Trị Thế Giới?
Tất cả mọi kế hoạch này đều có thể thực hiện được bởi vì người Hoa Kỳ đã vùng dậy để đấu tranh cho lý tưởng bình đẳng chính trị, và hệ thống chính trị Hoa Kỳ đã triển khai đầy đủ sức bao dung để tạo điều kiện cho họ làm điều đó.

Tán Tỉnh
Này em mình gặp ở đâu
Sao mà như thể quen lâu lắm rồi
À ... ha ... có phải từ hồi
Em sang gánh nước bên đồi thông xanh
Lối về khúc khuỷu tròng trành
Nước vương ướt áo nhìn anh bẽ bàng


Bắc Kinh Là Cơn Ác Mộng Vĩnh Hằng
Bên kia là một thành phố tràn trề tuyệt vọng. Tôi gặp họ trên những chiếc xe buýt công cộng, tôi nhìn vào đôi mắt của họ và tôi thấy họ chẳng ôm ấp hy vọng gì. Thậm chí họ chẳng thể tưởng tượng..


Mẹ Cá Bống
Nhớ thuở lên ba
Mẹ ẳm bồng
Tiếng ru trầm bổng
Vòng tay ấm
Chén cơm hâm nóng
Môi thổi


Khổ Hạnh
Linh hồn anh hấp hối
Giữa vực sâu tăm tối"
Mất rồi, em mất rồi!
Đời còn ai cứu rỗi"
Áo cà sa mặc vội
Cố quên mùi tóc rối



30 tháng 11, 2011

Quê Hương Rốn Lũ


                     Hồng thủy cuồng bôn dập mái nhà
                     Bé gái thò tay gỡ ngói la
                     Quầng mắt thâm đen, môi bợt trắng
                     Nửa mình ngâm nước, rét căm da 

                     Đập Khe Mơ vỡ, lũ xông về 
                     Sông Ngàn Sâu nuốt chửng Hương Khê
                     Nước đỏ ngầu mênh mông huyết lệ
                     Ruột quặn đau, tim nhói tái tê

                    Tròng trành bè chuối vượt trùng khơi
                    Tìm xác chồng trôi, chị tả tơi
                    Tiếng nấc phân ly Trời có thấu?
                    Sấm gầm, dông nổ, lệ tuôn rơi

                    Mưa dầm, đê sập, lụt trào nhanh
                    Giữa bãi cồn loang tiếng thất thanh 
                    Nhoi đầu qua lỗ ô thông gió 
                    Mạ buồn nhìn sóng xé sông Gianh 

                    Lũ càn, lũ quét mãi không nguôi
                    Thu hạ còn bao đợt sóng dồi?
                    Bùn cũ chưa tan, bùn mới tới
                    Lúa chưa kịp gặt, sắn khoai ôi

                    Trung Đơn đất trũng ruộng chìm sâu
                    Cổ Lũy làng em nước phủ đầu
                    Thạch Hãn, Tam Giang dòng xoáy xiết
                    Ngửa nghiêng cơ nghiệp giữa đêm thâu

                    Quê hương rốn lũ ngập u sầu
                    Số phận bấp bênh mép vực sâu
                    Quệt nước mắt trông nguồn thảm họa
                    O, dì thảng thốt: Bởi do đâu?

                    Có xã hội đen đứng chống lưng
                    Lâm tặc ngang nhiên đốn hết rừng
                    Ngất ngưởng đường cao ba bốn mét
                    Kế hoạch! Người ơi, hiểm quá chừng!

                    Trăm năm chỉ một ... chuyện thường tình
                    Thủy điện vì tiền hóa Thủy Tinh
                    Nhân họa tràn lan dân khốn đốn
                    Thiên tai mấy độ khổ linh đinh?


Dòng tâm niệm hướng về đồng bào miền Trung
và đồng bằng sông Cửu Long
điêu đứng giữa mùa lũ 2010 và 2011
Tháng 11, 2011
Nam Hải Trường Sơn

[ Đọc Tiếp ]

24 tháng 11, 2011

Bẫy Sập Khai Cuộc Cổ Điển

Trong giai đoạn khai cuộc, quân cờ còn nhiều, có khả năng cấu thành nhiều đường cờ rất phức tạp và đa dạng nên việc cài bẫy không dễ bị phát hiện. Lấy lợi để dẫn dụ đối thủ là một dạng thức cạm bẫy thường thấy ở giai đoạn này. Hôm nay, tôi giới thiệu cùng quý bạn yêu cờ một cạm bẫy khai cuộc thuộc loại thí quân, đã có hơn mấy trăm năm lịch sử, trích từ cuốn kỳ phổ Tự Xuất Động Lai Vô Địch Thủ (nghĩa là từ ngày xuất động đến bây giờ chưa có địch thủ) do Thuần Âm Đạo Nhân sáng tác nhưng không biết rõ vào năm tháng nào chỉ biết rằng được lưu truyền trong dân gian bắt đầu từ thời nhà Minh, chủ yếu dưới dạng viết tay. 7 nước đầu diễn biến như sau:



Nước thứ 7, Đỏ có thể chọn lựa chiến lược bình ổn là Pháo 2 bình 1 để đấu Xa hoặc để tấn Xa giữ Mã, nhưng Đỏ cố ý lên Chốt để Đen bình Xa bắt chết Mã, lấy lợi dụ địch sa vào bẫy. Một chiến lược táo bạo, có sức tấn công thần tốc hơn.

Hình 1

Phân tích cuộc thế trong Hình 1 chúng ta thấy binh lực của Đỏ đã triển khai hoàn toàn ở cả hai bên, theo đúng với nguyên tắc xuất quân bình hành, Xa và Pháo có thể tự do xuất trận để tạo thành thế công. Lợi dụng nhược điểm của Đen là hai con Xa đang kẹt trong các vị trí bất ổn do việc triển khai binh lực bất bình hành gây ra (một con chưa khởi động, còn con kia thì bị sa lầy vì tham ăn nên đi quá nhiều nước), Đỏ chộp lấy cơ hội tấn công chớp nhoáng để giành chiến thắng. 11 nước kế tiếp diễn biến như sau:


Sau khi thối Pháo ăn Chốt bắt Xa để đánh Tượng, Đỏ liên tiếp bức hiếp Đen từng nước một. Đặc biệt ở nước thứ 14 và thứ 17, Đỏ hai lần hiến Xa để tạo thế bí thật đẹp tuyệt vời.

[Ở nước thứ 9, Đen còn có cách giải khác là Mã 7 thối 5 (thay vì Xa 7 tấn 1) để tránh nước Pháo Đỏ thối 2 đánh Chốt, bắt Xa và hăm Tượng. Nhưng trong trường hợp này Mã nhập cung lại tạo thế Tướng khốn cùng, như sau:

9. Pháo 2 bình 3     Mã 7 Thối 5
10. Xa 6 tấn 8       Pháo 3 tấn 4
11. Pháo 8 tấn 6    Xa 1 tấn 2
12. Xa 2 tấn 5        ....  Chuẩn bị bình 7 ăn Chốt Đen hoặc bình 6 hăm bí: Đen cũng khó thoát chết.]

Tháng 11, 2011
Copyright © 2011 Nam Hải Trường Sơn


[ Đọc Tiếp ]

21 tháng 11, 2011

Hướng Về Một Nền Văn Hóa Chính Trị Toàn Cầu

Hoa Thạnh ĐốnMột thách thức chung cho tất cả chúng ta vốn nằm ngay trong quá trình chuyển hóa chính trị hiện đang diễn biến khắp toàn cầu.

Tôi xin bắt đầu bằng ba nhận định khái quát, rồi sau đó sẽ giải thích vắn tắt từng điểm một.

Thứ nhất, yếu tố đe dọa nền hòa bình thế giới tình trạng xáo động phức tạp cố hữu của hiện tượng tỉnh ngộ chính trị trên toàn cầu vốn có tính chất bất ổn định, chứ không phải là chủ nghĩa không tưởng cuồng tín như trường hợp của thế kỷ thứ 20.

Thứ hai, so với chính sách động viên theo chiều hướng độc tài chuyên chế, nỗ lực tham gia dân chủ có khả năng tạo dựng nhiều tiến bộ mang tính toàn diện và bền bỉ cho xã hội hơn.

Thứ ba, ổn định toàn cầu trong thời đại của chúng ta chỉ có thể xúc tiến bằng nỗ lực hợp tác trên quy mô lớn, chứ không thể bằng sự khống chế kiểu đế quốc. 

Thế kỷ thứ 20 bị thống trị bởi những nỗ lực ý thức hệ cuồng tín nhằm tái tạo xã hội theo các phương thức toàn trị bạo tàn dựa trên cơ sở của những bản thiết kế mang tính không tưởng. Châu Âu của thế kỷ 20 hiểu rõ nhất về những tổn thất nhân mạng do loại ý thức hệ điên rồ được giản hóa quá mức đó mang lại. Rất may là ngày nay, chỉ trừ một số trường hợp mang tính cô lập cao như Bắc Hàn, các nỗ lực mới nhằm tiến hành một công trình xây dựng xã hội không tưởng có quy mô lớn là điều hầu như không thể xảy ra. 

Nguyên nhân chính là vì bước sang thế kỷ 21, lần đầu tiên trong lịch sử của nhân loại, toàn thể thế giới giờ đây đã tỉnh ngộ về mặt chính trị. Các dân tộc trên hoàn cầu đang bồn chồn bất an, họ liên kết với nhau, họ phẫn nộ trước những tước đoạt xã hội tương đối bất công đang xảy ra, và họ ngày càng cương quyết bác bỏ ý đồ động viên chính trị theo chiều hướng độc tài chuyên chế. Bởi thế kết quả tất yếu là tiến trình tham gia dân chủ về lâu về dài là yếu tố bảo đảm tốt nhất cho tiến bộ xã hội và ổn định chính trị.

Tuy nhiên trên đấu trường quốc tế, sự hỗn hợp giữa nguyện vọng mang tính dân túy đang trỗi dậy và những khó khăn cố hữu trong việc tạo dựng các phương thức mang tính cộng đồng toàn cầu để đối phó với những khủng hoảng kinh tế và chính trị có thể dẫn đến tình trạng xáo trộn trật tự thế giới — một nguy cơ mà riêng Đức, riêng Nga, riêng Thổ Nhĩ Kỳ, riêng Trung Quốc, hoặc riêng Hoa Kỳ không có khả năng cung ứng một giải pháp hữu hiệu. Sự thực là sự rối loạn tiềm tàng trên toàn cầu trùng hợp với sự ra đời của những mối đe dọa mới cho nền an sinh quốc tế và thậm chí cho cả sự tồn vong của nhân loại chỉ có thể giải quyết một cách hữu hiệu trong một khuôn khổ hợp tác rộng lớn hơn dựa trên cơ sở của những giá trị dân chủ được chia sẻ rộng rãi hơn. 

Điều hiển nhiên là tính hỗ tương lệ thuộc lẫn nhau không phải là một khẩu hiệu mà là trần thuật về một hiện thực ngày càng trở nên bức thiết. Hoa Kỳ nhận thức rằng họ cần châu Âu trong vai trò một đồng minh toàn cầu, rằng hợp tác giữa Hoa Kỳ và Nga mang lại lợi ích chung và ngày càng gia tăng, rằng tính hỗ tương ỷ tồn về mặt kinh tế và tài chánh với một Trung Quốc đang trỗi dậy nhanh chóng hàm chứa một sự mẫn cảm chính trị đặc biệt, rằng mối quan hệ với Nhật Bản không những có tầm quan trọng song phương mà còn thiết yếu cho nền an sinh của khu vực Thái Bình Dương. Đức cam kết tận tâm với một châu Âu đoàn kết hơn trong khối Liên Hiệp Châu Âu và xiết chặt quan hệ xuyên Đại Tây Dương với Hoa Kỳ. Trong tình huống đó, họ mới có thể an toàn bồi dưỡng mối quan hệ hợp tác chính trị và kinh tế đồng có lợi với Nga.

Sau khi phát động chương trình hiện đại hóa quốc gia và xã hội cách đây gần 100 năm, chủ yếu dựa theo mô thức châu Âu, hiện tại Thổ Nhĩ Kỳ đang gánh vác một vai trò quan trọng hơn tại khu vực với tư cách một nhà nước dân chủ về mặt chính trị và năng động về mặt kinh tế trong khi đó vừa là một thành viên của liên minh Đại Tây Dương vừa là láng giềng tốt của Nga. Còn Nga, thừa nhận rằng chương trình hiện đại hóa và dân chủ hóa quốc gia phải hỗ tương củng cố cho nhau và rất cần thiết cho vai trò quan trọng của mình trên trường quốc tế, cũng khát khao có được một tiến trình cộng tác rộng lớn hơn với châu Âu, với Hoa Kỳ, và, cũng cùng một cung cách rất tự nhiên như vậy, với nước láng giềng năng động của họ ở phương đông, Trung Quốc.  

Bởi thế thời gian đã chín muồi để đem các giá trị và lợi ích gắn bó chúng ta với nhau di thực vào những mối quan hệ toàn diện hơn. Điều này đòi hỏi việc thận trọng xúc tiến quá trình hòa giải chân thành giữa các dân tộc có lịch sử xung đột.  

Liên Hiệp Châu Âu ngày nay có lẽ sẽ không tồn tại nếu Đức và Pháp đã không quyết chí gầy dựng một tiến trình hòa giải dân tộc chân thành và có gốc rễ bền sâu — không phải chỉ ở mức độ chính quyền mà đặc biệt là giữa nhân dân của hai nước. Khối Liên Hiệp Châu Âu chắc không thể đón nhận các nước Trung Âu nếu gần đây hơn Đức và Ba Lan đã không cố tâm đeo đuổi một nỗ lực tương tự. 

Dẫu là hai nước thù địch trong quá khứ, Thổ Nhĩ Kỳ và Nga ngày nay là láng giềng tốt, đồng thời Thổ Nhĩ Kỳ và Liên Hiệp Châu Âu đang tiến hành nhiều cuộc đàm phán phức tạp để tiến đến một mối quan hệ có lợi cho cả hai bên. Một châu Âu rộng lớn hơn nữa chẳng thể đản sinh nếu Nga và Ba Lan không có khả năng kiến tạo một tiến trình hòa giải dân tộc tương tự và được hành lượng trên quy mô lớn hơn. Và một khuông giá hợp tác càng có tầm cỡ hơn nữa có thể hiện thân khi Hoa Kỳ và Nga nới rộng phạm vi cộng tác, lợi dụng điều kiện thuận lợi là trên mức độ nhân-dân-và-nhân-dân người Hoa Kỳ và người Nga chưa bao giờ có quan hệ hữu nghị chân chính mãnh liệt hơn hiện tại.

Trong bất cứ tình huống nào chúng ta cũng cần phải đối diện với hiện thực là trong những thập niên sắp đến sự hợp tác có quy mô lớn giữa các khu vực sẽ đóng vai trò thiết yếu cho nền an sinh toàn cầu. 

Sự trỗi dậy không ngừng của các đấu thủ chủ chốt của các nước đông dân và năng động tại châu Á đáng kể nhất là Trung Quốc, sớm hơn là Nhật Bản, và sắp đến là Ấn Độ và Nam Dương cũng như các tổ chức liên minh ngày càng sát cánh tại châu Á: Tất cả đều phản ánh ưu thế của việc hợp tác có quy mô lớn giữa các khu vực trên thế giới. Sự thực là nếu hợp tác khu vực ngay tại châu Á càng lớn mạnh, châu Á càng ít có khả năng lập lại lịch sử đớn đau của châu Âu trong thế kỷ 20, và tiến trình hợp tác giữa Đông phương mới và Tây phương cũ càng rộng lớn hơn nữa. 

Tiềm năng của tiến trình hợp tác này còn gợi ý rằng, nếu các xung đột lớn lao có thể ngăn chận được, trong những thập niên sắp đến, tập thể công dân của thế giới giờ đây đã tỉnh ngộ chính trị sau rốt sẽ có thể cùng chia sẻ một nền văn hóa chính trị phổ cập mà trong đó sự hợp tác toàn cầu sẽ được củng cố bằng những nguyên tắc dân chủ dựa trên cơ sở hiến định tất nhiên với một số biến dạng mang tính địa phương không thể tránh khỏi.

Nhật Bản, Nam Hàn, và Ấn Độ là những thí dụ điển hình về tiềm năng xuyên văn hóa trên toàn cầu của tính dân chủ phổ cập. Đã đúng lúc phải ghi nhận viễn cảnh tràn trề hy vọng đó, đặc biệt là khi chúng ta đang đối diện với khuynh hướng say mê chủ nghĩa bi quan về lịch sử trong hiện tại. 
 
Tác giả: Zbigniew Brezinski
Cựu Cố Vấn An Ninh Quốc Gia (1977-1981)
của Tổng Thống Jimmy Carter
Dịch giả: Nam Hải Trường Sơn

[ Đọc Tiếp ]

16 tháng 11, 2011

Mơ Ước Và Hoài Bão


Dreams

Tác giả: Langston Hughes

Hold fast to dreams
For if dreams die
Life is a broken-winged bird
That cannot fly.

Hold fast to dreams
For if dreams go
Life is a barren field
Frozen with snow.



Mơ Ước Và Hoài Bão

Dịch giả: Hồ Kim Sơn

Giá như mơ ước lụi tàn
Đời ta tợ cánh đại bàng gãy đôi
Làm sao lướt gió tung trời
Người ơi xin chớ buông lơi mộng vàng!

Giá như hoài bão lìa tan
Đời ta tợ thửa ruộng cằn mùa đông
Tuyết băng phủ chắn hương nồng
Người ơi hãy quyết đèo bồng hồn xuân!


[ Đọc Tiếp ]

Bắc Kinh: Chó Đái Quanh, Bò Cạp Cắn Bừa, Hay Ếch Phình Bụng?

Nam Hải Trường Sơn

Vào ngày 16 tháng 11 năm 2011, nhân dịp công du Canberra, thủ đô nước Úc, Tổng Thống Barack Obama đã trịnh trọng tuyên bố rằng: "Điều quan trọng là họ [Trung Quốc] phải chơi đúng theo luật đi đường." Đây chỉ là lời đúc kết cảm nhận của nhiều quốc gia trên thế giới về hành vi phi pháp và trái với chuẩn mực hành xử của cộng đồng quốc tế mà Bắc Kinh đã triển hiện một cách trắng trợn trong thời gian qua. Tuy nội dung không có gì mới lạ nhưng lời tuyên bố này mang ý nghĩa lớn lao vì không những đây là lần đầu tiên vị lãnh đạo số một của thế giới trực tiếp chỉ trích thái độ sai trái của Bắc Kinh, Tổng Thống Hoa Kỳ còn củng cố lời nói của mình bằng hành động cứng rắn cụ thể nhằm kiềm chế ý đồ bá quyền của Trung Quốc: ký kết hiệp ước thành lập liên minh quân sự với Úc.

Mười một năm trước, bộ trưởng quốc phòng đương thời của Phi Luật Tân nhận định rằng: "Trung Quốc giống hệt một con chó chạy quanh và vén cẳng đái khắp mọi nơi để vạch ranh lãnh thổ cho mình" (South China Morning Post, October 10, 2010). Tuy hình tượng so sánh có vẻ hơi bất nhã nhưng tỉ dụ này không xa sự thực bao nhiêu. Dĩ nhiên đây không phải là lần đầu tiên (hay cuối cùng) mà các nhân vật có tầm cỡ trong giới quân sự và quan hệ quốc tế dùng hành vi của động vật để miêu tả thái độ của Trung Quốc tại Biển Đông.

Gần đây, giáo sư James R. Holmes của Học Viện Chiến Tranh Hải Quân Hoa Kỳ lại ví von Trung Quốc với loài bò cạp (The Diplomat, October 19, 2011). James R. Holmes mượn câu chuyện ngụ ngôn "Ễnh Ương Và Bò Cạp" của Aesop để nhắc nhở giới ngoại giao và tướng lãnh Hoa Kỳ giữ nhiệm vụ quản lý mối quan hệ Trung-Mỹ rằng phân tích được và mất theo chiều hướng của mô thức mà ông ta gọi là "lý thuyết quyết định dựa trên tính toán chi phí và lợi ích" ("determinism of cost-benefit calculations") nhiều lúc không thể tiên đoán chính xác hành vi của Bắc Kinh. Nguyên do là vì, cũng như loài bò cạp, Bắc Kinh lắm khi chỉ hành động theo "tập quán thâm căn cố đế bắt nguồn từ văn hóa" — một mô thức mà ông ta gọi là "lý thuyết văn hóa quyết định" ("cultural determinism"): Dẫu đã ra sức thuyết phục ễnh ương cõng mình qua khe nhưng khi thú tính trỗi dậy bò cạp vẫn cắn chết ễnh ương ngay giữa dòng để cả hai cùng vùi thây đáy nước, bất chấp mọi cân nhắc về vấn đề sinh tồn.

Tuy trên bình diện tượng trưng so sánh Bắc Kinh với loài bò cạp là một ví von rất có sức hấp dẫn, nhưng xét kỹ lý luận của James R. Holmes hàm chứa một số sai lầm cơ bản về mặt khái niệm và lô-gic. Tôi phân tích hai điểm chính. Thứ nhất, hành vi của bò cạp trong câu chuyện ngụ ngôn này không mang tính "văn hóa quyết định" như ông ta trình bày mà ngược lại phải mang tính "bản năng quyết định" (tôi gọi là "instinctual determinism"). Nguyên do là vì bò cạp đã hành động theo sự thối thúc của dục vọng trời sinh (tức là thuộc phạm trù "tiên thiên" hay "nature" mà James R. Holmes đã thừa nhận qua câu trả lời của bò cạp trong đoạn kết do chính ông ta trích dẫn: "It's my nature...") chứ không do ảnh hưởng của văn hóa hay xã hội (tức là thuộc phạm trù huấn dưỡng "hậu thiên" thường được gọi tắt bằng khái niệm "nurture"). Nếu "tập quán" và "giáo dục" hay "học hỏi" là yếu tố quyết định thì bò cạp sẽ cố đè nén thú tính cho đến khi qua đến bờ bên kia mới cắn chết ễnh ương: Một hành động tương đương với chiến thuật "quá kiều trừu bản" ("qua cầu rút ván" hay "sang được sông phá sập cầu") theo chiều hướng văn hóa tam thập lục kế mà giới lãnh đạo quân sự Trung Hoa thấm nhuần đã mấy ngàn năm nay.

Thứ hai, nếu nói rằng hành vi của Bắc Kinh là kết quả do ảnh hưởng của văn hóa tạo nên, thì đó là loại văn hóa nào? Văn hóa "kỷ sở bất dục vật thi ư nhân" và "tứ hải chi nội giai huynh đệ" theo truyền thống Nho giáo? Văn hóa thủ lợi tối đa theo chiều hướng chính trị hiện thực của Tôn Tử Binh Pháp hay Lục Thao Tam Lược của Khương Tử Nha và Huỳnh Thạch Công? Hay là loại văn hóa bắt nguồn từ một chủ nghĩa phản dân chủ và vô nhân đạo được triển hiện qua nhiều biến cố đẫm máu chẳng hạn như Cách Mạng Văn Hóa, Thiên An Môn, Pháp Luân Công, và Chiến Tranh Xâm Lược Việt Nam 1979?

Vấn đề lại càng phức tạp hơn nếu xét đến trạng thái tâm thần phân lập của ĐCSTQ. Ví dụ, dưới thời Mao, Hồng Vệ Binh phá mộ và đập bia của đấng Vạn Thế Sư Biểu (kẻ mà họ cho là cội nguồn của nhiều tệ đoan xã hội) nhưng bây giờ Học Viện Khổng Tử lại mọc lên như nấm — tính đến cuối tháng 10 năm 2011, tại hơn 100 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới đã có đến 323 học viện và con số này sẽ tiếp tục gia tăng, tất cả đều được thiết lập để phục vụ cho chiến lược "quyền lực mềm" của Trung Quốc.

Bởi vậy, thay vì nói chung chung, nếu James R. Holmes giảng giải tỉ mỉ và cụ thể hơn, lý thuyết "văn hóa quyết định" của ông ta hoặc giả có thể chấp nhận, nhưng dẫu sao việc so sánh hành vi được phỏng định là mang tính văn hóa với bản năng có khuynh hướng trời sinh của bò cạp là một tỉ dụ rất khiên cưỡng.

Có người cho rằng Bắc Kinh đang phô bày dáng điệu ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung như chính câu chuyện cổ tích "Tỉnh Để Chi Oa" của Trung Quốc miêu tả. Đúng, vô tri cũng là một đặc trưng của giới hoạch định chiến lược tại Bắc Kinh. Nhưng theo tôi, thái độ của họ còn phản ánh tính tự phụ khờ khạo tiếp cận điên rồ. Trong chiều hướng này, tỉ dụ do câu chuyện ngụ ngôn "Ếch Và Bò" của Aesop gợi ý có lẽ hợp lý hơn: 
Ếch con thủ thỉ với ếch cha bên bờ ao: "Cha ơi, con vừa trông thấy một quái vật thật khủng khiếp. Nó cao như núi, có cặp sừng đồ sộ trên đầu và một cái đuôi dài thườn thượt, còn móng chân thì lại chẻ ra làm hai!" Ếch Cha ộp oạp trả lời: "Ồ, đó là con bò của bác nông phu ý mà con. Nhưng nó không bự như thế đâu; có lẽ nó lớn hơn cha chút xíu, nhưng cha có thể tự biến thân để lớn lên như nó một cách dễ dàng. Con hãy xem đây." Nói xong ếch cha tự thổi phồng bụng ra rồi hỏi ếch con: "Nó bự như thế này không?" Ếch con thành thực đáp lời: "Ồ, nó lớn hơn thế rất nhiều, cha ạ." Lần nữa, ếch cha lại tự thổi phồng bụng lên rồi hỏi ếch con con bò có lớn như thế không. Câu trả lời của ếch con vẫn cứ là: "Nó lớn hơn, cha ạ, nó lớn hơn nhiều." Ếch cha hít một hơi thật dài và rán sức thổi phồng, thổi phồng, thổi phồng... rồi dương dương tự đắc rằng: "Chắc chắn là nó không lớn như thế này đâu..." Nhưng nói chưa dứt lời thì bụng đã nổ tan tành.
Trong giai đoạn gần đây, Hoàn Cầu Thời Báo (loa phóng thanh chủ chốt của Nhân Dân Nhật Báo hay cơ quan ngôn luận chính thức của ĐCSTQ) đã trở thành bình đài để loài ếch của Aesop tại Bắc Kinh diệu võ dương oai nhằm hư trương thanh thế. Hiện tại, thuật ngữ "thao quang dưỡng hối" hầu như đã lỗi thời, chẳng mấy khi được tờ báo này nhắc đến. Thay vào đó, tính hiếu chiến và ngạo mạn được nâng cao cực độ bằng thứ ngôn từ chói tai gai mắt như hăm he "sát kê hách hầu" và cảnh báo thiên hạ hãy "chuẩn bị nghe tiếng đại pháo." Họ cho rằng "thời cơ động võ đã đến" vì Trung Quốc có đủ khả năng đối chọi với Hoa Kỳ. Ngày 20 tháng 10 vừa qua, Long Thao, một bình luận viên thường xuyên của tờ báo này, thậm chí còn rêu rao rằng Hoa Kỳ không dám khai chiến với Trung Quốc và nếu yêu sách bá quyền của họ không được thỏa mãn, Bắc Kinh sẵn sàng thách thức Hoa Thạnh Đốn "cứ đụng độ một phen xem sao."

Bài viết gốc tiếng Trung của Long Thao trên Hoàn Cầu Thời Báo được dịch sang tiếng Anh và đăng tải trên trang mạng Global Times. Độc giả có thể tham khảo bản tiếng Việt do tôi dịch từ bản tiếng Trung để đối chiếu với luận điểm phản biện của tôi trong bài viết này. Tôi chọn dịch từ bản tiếng Trung vì đây là văn bản chủ yếu dành riêng cho quần chúng quốc nội trong khi đó bản tiếng Anh đã được "xử lý" nhiều chỗ cho phù hợp với thể thức tiêu thụ của giới độc giả ngoại quốc. Nếu đọc lướt, hai văn bản này chẳng khác nhau mấy về mặt đại ý, nhưng ở đây "con ác quỷ lại nằm trong chi tiết" (nói theo thành ngữ tiếng Anh "the devil is in the detail"). Nếu so sánh kỹ lưỡng, chúng ta sẽ thấy những chi tiết trong bản gốc tiếng Trung (bị cắt bỏ hoặc được "vệ sinh hóa" trong bản tiếng Anh) phản ánh ý đồ muốn khuấy động chủ nghĩa dân tộc cực đoan trong giới độc giả nội địa nhằm tạo dựng niềm tin và sức ủng hộ phi lý tính cho tham vọng bá đạo tràn trề ảo tưởng của tác giả. Trong phần phản biện sau đây tôi sẽ trình bày phân tích và cứ liệu để lần lượt bác bỏ luận điệu của Long Thao trong từng điểm một.

Thứ nhất, mục tiêu chiến lược tổng thể của Hoa Kỳ tại Biển Đông không phải bất chiến, bất hòa mà là chủ hòa, bị chiến

Tuyên bố của bà Clinton tại Hà Nội vào hồi năm ngoái rằng Hoa Kỳ có lợi ích quốc gia tại Biển Đông không phải là một lời phát biểu suông. Hoa Kỳ không phải kẻ ưa "tích cực" xía vào chuyện của người khác tại châu Á như Long Thao cáo buộc. Thứ nhất, hầu hết các nước thành viên của khối ASEAN đều mong muốn Hoa Kỳ can thiệp để tạo thế đối trọng với Trung Quốc tại Biển Đông. Họ mở rộng vòng tay hoan nghênh Hoa Kỳ và thậm chí còn trách móc Hoa Kỳ không năng nổ lắm. Tuy rất hài lòng với lập trường của Hoa Kỳ, một số nước đã than vãn rằng lời phát biểu của bà Clinhton có vẻ "muộn màng."

Thứ hai, trong khi mục tiêu tranh chấp chủ chốt của các nước Đông Nam Á là lãnh thổ và lãnh hải tại Biển Đông, mục tiêu tranh chấp mang ý nghĩa thực tiễn của Hoa Kỳ là quyền tự do hàng hải (cũng như tiến hành các hoạt động thương mãi phù hợp với luật pháp quốc tế) tại vùng biển này. Hoa Kỳ cực lực phản đối ý đồ giới hạn hoạt động của chiến hạm ngoại quốc tại vùng đặc quyền kinh tế của Trung Quốc khi họ đưa ra yêu sách bắt buộc nước ngoài phải xin phép Bắc Kinh trước. Lập trường của Hoa Kỳ (và tất cả các nước phát triển khác) là vùng biển này thuộc về hải phận quốc tế và tàu thuyền nước ngoài có quyền tự do ra vào cũng như thao diễn hoạt động quân sự mà chẳng cần ai phê chuẩn cả. Đây là một tranh chấp mang ý nghĩa chiến lược và địa-chính-trị cực kỳ quan trọng. Bởi vậy, chí ít trên phương diện này, Hoa Kỳ cũng là một quốc gia đương sự tại Biển Đông.

Mối bất hòa giữa Trung Quốc và Ấn Độ cũng như giữa Trung Quốc và Nhật Bản không phải là do Hoa Kỳ gây ra với mục đích "tạo thế đối trọng khu vực để quản lý toàn cầu" như Long Thao vu khống. Cuộc diện này hoàn toàn là do hành vi ngang ngược và phi lý nhằm xúc tiến ý đồ bá quyền của Trung Quốc tạo nên.

Theo nhận định của thiếu tướng Dhruv C Katoch (Chủ Tịch Trung Tâm Nghiên Cứu Địa Chiến, New Delhi): "Hành động của Trung Quốc trong mấy năm gần đây phản ánh một sách lược quyết đoán ngày càng tiếp cận đường ranh của thống trị." Ông liệt kê một số nguyên nhân đã khiến cho mối quan hệ Trung-Ấn trở nên căng thẳng, chẳng hạn như: (1) Trung Quốc tăng cường sự hiện diện quân sự tại vùng biên giới Trung-Ấn và xua quân xâm nhập vào lãnh thổ của Ấn Độ tại Ladak và Arunachal Pradesh; (2) Trung Quốc xúc tiến chiến lược chuỗi ngọc trai nhằm bao vây Ấn Độ bằng cách xây dựng một số hải cảng tại các nước quanh rìa Ấn Độ; (3) Trung Quốc giúp Pakistan phát triển quân sự và vũ khí hạt nhân cũng như hỗ trợ nước này trong các cuộc chiến tại Jammu và Kashmir nhằm cột chân Ấn Độ tại Nam Á; (4) Trung Quốc phản đối các dự án thăm dò và khai thác dầu khí liên hợp giữa Ấn Độ và Việt Nam tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam trên Biển Đông. (Độc giả có thể tham khảo toàn văn bài viết của Dhruv C Katoch tại đây.)

Tương tự, thái độ hung hăng trong chiều hướng chủ nghĩa dân tộc cực đoan của Trung Quốc tại quần đảo Senkaku (Điếu Ngư Đài) và các hải vực giàu trữ lượng dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế của Nhật Bản mới chính là nguyên nhân dẫn đến tình hình xung đột giữa hai nước này trong mấy năm gần đây. Gieo gió thì đương nhiên phải gặt bão. Bắc Kinh không thể đổ lỗi cho kẻ khác về hậu quả do chính hành vi ngỗ ngáo của mình gây ra.

Hoa Kỳ, các nước Đông Nam Á, cũng như Nhật Bản, Ấn Độ, và Úc đang kêu gọi Trung Quốc tuân thủ luật pháp quốc tế để giải quyết vần đề một cách ôn hòa, nhưng ngược lại Bắc Kinh cứ muốn bác bỏ mọi điều khoản trong bộ luật biển UNCLOS mà họ cảm thấy không có khả năng phục vụ cho ý đồ bá quyền của mình. Bắc Kinh chỉ muốn dùng những cứ liệu lịch sử đế quốc mơ hồ để làm cơ sở cho yêu sách lãnh thổ của họ. Hoa Kỳ cũng như các nước Đông Nam Á mong muốn hòa bình để cùng nhau phát triển, nhưng họ phải ráo rốt chuẩn bị chiến tranh trước ý đồ bá chủ ngày càng hung hăng trắng trợn, phi pháp và vô đạo đức của Trung Quốc. Bởi thế việc diễn tập quân sự là một chuẩn bị hết sức cần thiết chứ chẳng có gì nhảm nhí cả. Hoạt động thu mua vũ khí tối tân của các nước Đông Nam Á trong những năm gần đây cũng chỉ nhắm vào mục đích tự vệ trước thái độ gây hấn kiểu "hooligans" ("côn đồ") của Trung Quốc, nói theo lời của học giả Carlyle Thayer. Nỗ lực của Nhật Bản và Ấn Độ trong việc hợp tác chiến lược với các nước Đông Nam Á như Việt Nam và Phi Luật Tân gần đây cũng hoàn toàn phù hợp với kế sách chủ hòa, bị chiến của Hoa Kỳ, một biểu hiện chủ chốt của khái niệm "quyền lực thông minh" ("smart power") mà chính phủ Obama đang năng nổ thực hiện, tức là lấy "quyền lực mềm" ("soft power") làm cơ sở, nhưng sẵn sàng sử dụng "quyền lực cứng" ("hard power") nếu cần. Kẻ "nhe nanh, múa vuốt" tại Biển Đông chính là Trung Quốc chứ chẳng phải là ai khác. Lời lẽ ngược ngạo của Long Thao triển hiện rõ ràng thái độ vừa ăn cướp vừa la làng của kẻ lưu manh.

Thứ hai, Hoa Kỳ thừa sức phát động chiến tranh mới để đánh bại ý đồ bá quyền lố lăng của Trung Quốc

Dường như hầu hết các phân tích gia quân sự trên thế giới (bao gồm học giả và tướng lãnh Trung Quốc) đều thừa nhận rằng Trung Quốc phải cần thêm nhiều thập niên nữa mới có khả năng quân sự ngang ngửa với Hoa Kỳ. Bởi thế, chí ít là từ bây giờ cho đến lúc đó, Hoa Kỳ thừa sức đánh phủ đầu Trung Quốc. Hơn nữa, điều mà Trung Quốc đáng phải lo lắng là hiện thời Hoa Kỳ đang hồi kết thúc hoạt động quân sự tại Iraq và Afghanistan, và như vậy họ càng có nhiều "khí lực" hơn trong kế hoạch chuyển dịch trọng tâm chiến lược sang vùng Á Thái để đối phó với Trung Quốc.

Trên bình diện chiến lược tối chung, xem thường sức mạnh nguyên tử của Hoa Kỳ là một sai lầm chí tử có thể đưa đến sự sụp đổ của ĐCSTQ nhanh chóng hơn thiêu thân lao vào lửa. Trong một luận văn đăng trên tạp chí Foreign Affairs (số Mar/Apr 2006), hai giáo sư khoa học chính trị Keir A. Lieber và Daryl G. Press đưa ra nhận định rằng trong 50 năm vừa qua đây là lần đầu tiên Hoa Kỳ có thể trở thành quốc gia duy nhất ngự trị trên đỉnh điểm của tính ưu việt hạt nhân và sắp đạt được năng lực thực hiện các cuộc tấn công "tiên phát chế nhân" ("first strike") để hủy diệt toàn bộ kho vũ khí hạt nhân viễn trình của cả Nga và Trung Quốc. Các yếu tố mang lại năng lực này cho Hoa Kỳ vừa có tính khách quan vừa có tính chủ quan: Tuy giảm về lượng nhưng các hệ thống vũ khí hạt nhân của Hoa Kỳ tăng tiến về chất "một cách đầy ấn tượng" nhờ vào nỗ lực không ngừng nâng cấp kỹ thuật, trong khi đó Nga vẫn cứ dậm chân tại chỗ (thậm chí có nguy cơ suy thoái) và Trung Quốc thì tiến bước rất chậm chạp.

Cung cách hành động của Hoa Kỳ trong chiến dịch lật đổ Gaddafi cũng là một triển hiện tốt đẹp của đường lối "quyền lực thông minh." Nhường quyền lãnh đạo cho đồng minh và khuyến khích họ đóng góp nỗ lực quân sự ở một mức độ tích cực hơn không phải là dấu hiệu suy yếu hay mệt mỏi của quân đội Hoa Kỳ mà ngược lại là một phương phức sử dụng quyền lực quân sự khôn khéo hơn. Thứ nhất, giết gà không cần dao mổ trâu. Không lực của các nước đồng minh trong khối NATO (với sự hỗ trợ tương đối khiêm nhường của Hoa Kỳ), như mọi người có thể thấy rõ, đã dư sức lùa quân Gaddafi xuống cống. Thứ hai, hợp tác với đồng minh không những đã mang lại cho Hoa Kỳ một khả năng lớn lao trong việc tận dụng nhiều nguồn tài nguyên ở mức phí tổn thấp hơn, chiến lược đa phương còn nâng cao tính chất đạo đức của cộng đồng quốc tế và qua đó thể hiện rõ rệt hơn tính chính nghĩa của Hoa Kỳ. Đó là lý do tại sao thắng lợi của nhân dân Libya dưới sự hỗ trợ của không lực NATO đã khiến uy tín và tỉ lệ ủng hộ Obama, tại Hoa Kỳ cũng như trên trường quốc tế, gia tăng.

Long Thao cho rằng cuộc khủng hoảng tài chánh bắt đầu tại Hoa Kỳ và lan rộng ra toàn cầu đã làm kiệt quệ ngân sách quốc phòng của nước này và "khiến cho Hoa Kỳ khó khôi phục nguyên khí trong khoảng thời gian ngắn hạn. Không có tiền, lớp vỏ vàng son của quân đội Hoa Kỳ chỉ là biểu hiện của một loại động cơ chết máy." Đây không thể là tư duy của một kẻ tự xưng (hoặc được lăng xê) là "chiến lược phân tích sư" mà là phong cách của thuật sĩ giang hồ: chuyên môn "hồ thuyết bát đạo" (nói tầm phào) và "phát bạch nhật mộng" (nằm mơ giữa ban ngày). Hiện thực mà bất cứ người quan sát động thái quân sự của Hoa Kỳ nào cũng phải thấu hiểu là cuộc khủng hoảng kinh tế và tài chánh toàn cầu tuyệt đối không hề có tác dụng làm suy giảm mức chi tiêu quốc phòng của Hoa Kỳ. 

Trái lại, theo số liệu của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ được trình bày qua biểu đồ dưới đây thì ngân sách quốc phòng của Hoa Kỳ tăng trưởng không ngừng trong suốt mười năm vừa qua, từ 310 tỉ Mỹ kim cho 2001 lên đến 700 tỉ Mỹ kim cho 2011. Xin lưu ý rằng số liệu trong biểu đồ này không bao gồm chi phí dành riêng cho các hoạt động liên quan đến hệ thống vũ khí hạt nhân do Bộ Năng Lượng phụ trách (khoảng trên dưới 25 tỉ Mỹ kim mỗi năm) và chi phí tác chiến phụ thuộc vào tình hình chiến sự (không thể dự tính trước). Ngân sách quốc phòng cho năm 2012 được dự tính sẽ giảm bớt khoảng 15 tỉ Mỹ kim so với năm 2011, nhưng đây chỉ là hệ quả của tiến trình nâng cao hiệu suất của việc chi tiêu. Cắt giảm trong năm 2012 chỉ tập trung vào việc loại bỏ những chương trình không cần thiết và các hoạt động mang tính lãng phí.


Rõ ràng các mức chi tiêu trên biểu đồ này không có khả năng chế tạo "một loại động cơ chết máy." Chúng chỉ là những con số quỷ quái đang khiến cho chư vị chủ nhân của Trung Nam Hải mất ăn mất ngủ mà thôi, đặc biệt là khi được đặt vào bàn toán so sánh. Đầu tháng 3 năm nay, Bắc Kinh công bố ngân sách quốc phòng của Trung Quốc trong năm 2011 là 601 tỉ yuan (khoảng 91,5 tỉ Mỹ kim). Đây là một con số mang tính chất "thao quang dưỡng hối." Trên thực tế, mức chi tiêu quốc phòng của Trung Quốc trong năm 2011 được ước tính phải lên đến khoảng 140 tỉ Mỹ kim, và như vậy tối đa cũng chỉ bằng 1/5 ngân sách quốc phòng của Hoa Kỳ (hoặc 1/8 nếu dùng con số chính thức do Bắc Kinh đưa ra). Đây mới chính là sự thực về hiện tượng "không có tiền" đang làm cho quân đội Hoa Kỳ kiệt quệ do "chiến lược phân tích sư" Long Thao "hồ thuyết" trong cơn mơ làm bá chủ thiên hạ. 

Thứ ba, thành quả của Chiến Tranh Lạnh đang phát triển càng ngày càng mạnh mẽ thêm và độc lập với quan hệ Trung-Mỹ

Sự băng hoại của chế độ cộng sản theo kiểu Liên Xô và Đông Âu là điều mà chính quyền Trung Quốc nỗ lực ngăn chận suốt hơn 20 năm qua và đang đe dọa nền thống trị độc tài của ĐCSTQ từng giây từng phút. Hoa Kỳ đã đóng góp lớn lao cho quá trình dân chủ hóa khối xã hội chủ nghĩa và chính bản thân thành quả này đang phát triển càng ngày càng mạnh mẽ, và nói chung là độc lập với mối quan hệ Trung-Mỹ. Về mặt chính trị và tư tưởng, Trung Quốc đã đánh mất tất cả các đồng minh của mình trong khối xã hội chủ nghĩa cũ và đang phải xiết chặt tình hữu nghị với tập đoàn độc tài của thế giới, đặc biệt là tại châu Phi, nhưng cũng như Gaddafi, bạn bè của Bắc Kinh đang lần lượt dẫy chết, một phần, chí ít, là do sự thành công của thể chế dân chủ tự do vừa trỗi dậy tại các nước Đông Âu và Nga ảnh hưởng. 

Chiến tranh Triều Tiên đã mang lại thành tựu cho Nhật Bản, cứ cho là Long Thao nói đúng như vậy đi, nhưng Nhật Bản ngày nay là một đồng minh đắc lực của Hoa Kỳ và là một quốc gia có nhiều đóng góp lớn lao cho sự phát triển hòa bình của thế giới. Đây là một thành quả mong muốn không những cho Hoa Kỳ mà cho toàn thể nhân loại (ngoại trừ Trung Cộng). Ronald Reagan đã châm ngòi dẫn phát tiến trình hủy diệt chế độ toàn trị tại Nga, nếu kết quả của một cuộc chiến tại Biển Đông sẽ mang lại thêm nhiều thành tựu cho nước Nga tự do dân chủ thì đó cũng là chuyện phù hợp với mục tiêu chiến lược của Hoa Kỳ. 

Theo nhận định của giáo sư (gốc Trung) Minxin Pei, thông điệp mà bà Clinton muốn gởi đến Bắc Kinh qua bài luận văn mang tựa đề Thế Kỷ Thái Bình Dương Của Hoa Kỳ có mùi vị vừa chua vừa ngọt. Hàm ý của bà Clinton trong lời phát biểu "không thể để quan hệ Trung-Mỹ thất bại" chủ yếu là nhắm vào những tiến trình hợp tác song phương trong phạm vi kinh tế và văn hóa chứ không phải là chiến lược quân sự. Muỗng canh ngọt ngào này được bà Clinton âu yếm mớm mồi để Bắc Kinh cảm thấy dễ chịu trước khi nuốt tiếp muỗng canh chua chát mà bài luận văn muốn trịnh trọng nhấn mạnh là bộ phận quan trọng nhất trong chính sách của Hoa Kỳ. Đó là kế hoạch tăng cường các liên minh quân sự song phương tại châu Á để đối phó với Trung Quốc, nâng cấp và nới rộng sự hiện diện của quân đội Hoa Kỳ tại vùng Tây Thái Bình Dương, và nỗ lực xúc tiến thể chế dân chủ và nhân quyền trong khu vực này mà Trung Quốc cố nhiên là mục tiêu chủ chốt. (Độc giả có thể tham khảo bài phân tích của Minxin Pei tại đây.) Long Thao đã hiểu nhầm hay chưa đọc kỹ bài phát biểu của bà Clinton (hoặc hiểu nhưng bị cảm thức sô vanh làm mù quáng) nên cho rằng trong bất kỳ tình huống nào Hoa Kỳ cũng cần phải duy trì quan hệ và tránh đối đầu quân sự với Bắc Kinh bằng mọi giá. Dường như để trực tiếp nhắn nhủ giới diều hâu hiếu chiến như Long Thao tại Trung Quốc, cũng vào ngày 16 tháng 11 vừa qua, Tổng Thống Obama đã tuyên bố một cách cứng rắn rằng: "Ý niệm cho rằng chúng tôi [Hoa Kỳ] sợ Trung Quốc là sai lầm."

"Peaceful rise" hay là "shameful demise"?

Long Thao bảo Trung Quốc chủ trương thế giới hòa hài, nhưng ngoài những kẻ như Kim Young-Il, Mugabe, và Gaddafi ra ai có thể tin tưởng được điều đó? Bắc Kinh giống hệt một người mắc chứng tâm thần phân liệt lúc nào cũng nói một đường làm một nẻo, nay rầy mai khác. Thuật ngữ "peaceful rise" ("trỗi dậy hòa bình" từ nguyên gốc là "和平崛起" hay "hòa bình quật khởi") từng mang lại cho cộng đồng quốc tế nhiều kỳ vọng giờ đây đã mất hết ý nghĩa nội tại và thường được dùng để biểu thị mỉa mai. Mộng ước xây dựng "thế kỷ của Trung Quốc" đang chết yểu trước kế hoạch "thế kỷ Thái Bình Dương của Hoa Kỳ." 

Bên ngoài, Trung Quốc tứ bề thọ địch. Chưa kể hiệp ước liên minh quân sự Mỹ-Úc vừa được Tổng Thống Barack Obama và Thủ Tướng Julia Gillard công bố vào ngày 16 tháng 11 năm 2011 nhằm phòng chống Trung Quốc, Bắc Kinh đang bị bao vây toàn diện: đông có Đài Loan, Nhật Bản, và Nam Hàn; tây có Ấn Độ; nam có Đông Nam Á; bắc có Nga và Mông Cổ. Bên trong, Trung Quốc mắc nhiều hội chứng nan y. Nền kinh tế Trung Quốc đang phải đối đầu với những rạn nứt nghiêm trọng về mặt cơ cấu sau giai đoạn bạo phát chủ yếu là nhờ vào sức lao động rẻ tiền. Chính sách "một con" khiến dân số lão hóa nhanh chóng và đang trở thành một trái bom nổ chậm giữa lúc xã hội đang bị tha hóa trầm trọng vì hố giàu nghèo ngày càng lan rộng. Trong khi xung đột chủng tộc và lãnh thổ đang chờ cơ hội bùng nổ (tại Tây Tạng, Tân Cương, và Mãn Chu, chẳng hạn), thể chế độc tài toàn trị, tệ nạn tham nhũng, và chính sách cướp đoạt đất đai là một số nguyên nhân gây ra phẫn nộ và bạo động trong nhiều tầng lớp quần chúng, đặc biệt là nông dân. Tính nghiêm trọng của vấn đề này có thể định lượng rõ rệt qua mức chi tiêu hàng năm để duy trì an ninh quốc nội: con số này tương đương với (thậm chí vượt quá) ngân sách quốc phòng của Bắc Kinh. 

Tóm lại, có nhiều dấu hiệu biểu thị ĐCSTQ đang tiến dần về phía bờ "kết thúc nhục nhã" ("shameful demise"), nhưng những tín đồ của chủ nghĩa dân tộc cực đoan như Long Thao vẫn cứ liều lĩnh với tham vọng bá quyền ngược ngạo trên trường quốc tế. Họ đang "phình bụng" đến mức báo động. Để tránh thảm họa nổ tan xác, Bắc Kinh cần học hỏi gấp rút bài học luân lý từ câu chuyện ngụ ngôn "Ếch Và Bò" của Aesop: Vô tri cặp đôi với tự phụ là nẻo đường tắt dẫn đến đích tự diệt.  

Tháng 11, 2011
Copyright © 2011 Nam Hải Trường Sơn

[ Đọc Tiếp ]

6 tháng 11, 2011

Mỹ Không Dám Động Võ Tại Biển Đông

Sau khi hợp tác với Việt Nam, Hoa Kỳ lại cùng Phi Luật Tân diễn tập quân sự tại Biển Đông. Y chang như những lần trước, lần này hai nước cũng dấu diếm mục đích một cách khờ khạo bằng cách tuyên bố rằng cuộc diễn tập không nhằm để đối phó với Trung Quốc. Theo ý của người viết, diễn tập quân sự là một việc làm hết sức nhảm nhí: Mấy nước nhỏ yếu này không biết tự lượng sức cứ nhe nanh múa vuốt trước mặt Trung Quốc, trong khi đó Hoa Kỳ lại chẳng có tí can đảm để chủ động xúc tiến xung đột quân sự với Trung Quốc tại Biển Đông.

Trước hết, mục tiêu chiến lược tổng thể của Hoa Kỳ tại Biển Đông là bất chiến, bất hòa

Hoa Kỳ không phải là một quốc gia đương sự trong các vụ tranh chấp trên biển tại châu Á, nhưng tại sao họ lại cứ xen vào một cách tích cực như thế? Vì đây là một quyết định nằm trong chiến lược toàn cầu của Hoa Kỳ. Đã nhiều năm nay, Hoa Kỳ dựa vào kế sách gầy dựng thế đối trọng khu vực để quản lý toàn cầu. Tại châu Á, không những Hoa Kỳ đã thành công tạo nên mối bất hòa giữa Trung Quốc và Nhật Bản cũng như giữa Trung Quốc và Ấn Độ, họ còn can thiệp vào cuộc diện tại eo biển Đài Loan, và gây ra tình hình căng thẳng tại bán đảo Triều Tiên. Nhưng Hoa Kỳ cảm thấy như vậy vẫn còn chưa đủ để cản trở và nhiễu loạn công cuộc phát triển của Trung Quốc, nên họ lại muốn các nước Đông Nam Á dấy lên để tạo khó khăn cho Trung Quốc.

Không phải chỉ tại Biển Đông, cuộc diện mà Hoa Kỳ hy vọng nhất cho toàn thể châu Á là như thế này: Các nước tranh chấp không hòa mà cũng không đánh, cứ rối reng lên thành một cục, để rồi nước nào cũng phải mong muốn Hoa Kỳ giúp đỡ, còn họ thì cứ nghiễm nhiên chiếm địa vị ngư ông đắc lợi. Hoa kỳ lo ngại nhất là thế cân bằng nguy hiểm này bị phá vỡ, và như vậy họ bắt buộc phải chọn lựa đứng về một phía. Nhưng dẫu đứng về phía nào, Hoa Kỳ cũng phải trả giá.

Bởi thế, tại Biển Đông, Hoa Kỳ như thể đang nằm trên một bãi mìn, cẩn thận dò xét giới tuyến chiến lược chủ yếu của Trung Quốc. Nếu Trung Quốc không bật súng, tuốt gươm thì Hoa Kỳ sẽ thúc đẩy Phi Luật Tân và các nước nhỏ bé khác tiến tới từng bước một. Một khi Trung Quốc phản ứng kịch liệt, Hoa Kỳ sẽ lập tức ngừng tay. Họ nhất quyết không để cho các nước nhỏ bé này gây hấn đến mức độ khiến Trung Quốc phải phản kích bằng vũ lực, còn chính họ thì đương nhiên cũng không muốn bị lôi cuốn vào.

Thứ hai, Hoa Kỳ không còn khí lực để phát động chiến tranh "mới"

Gạt trò chơi "quyền lực thông minh" của họ sang một bên không nói, căn cứ theo tình hình trước mắt mà luận giải thì dù có muốn phát động chiến tranh với Trung Quốc tại Biển Đông, Hoa Kỳ cũng không còn "khí lực" nữa: Hai mươi năm chinh chiến liên miên đã "tích lũy" thành khủng hoảng tài chánh. Trong cuộc biến động tại Libya vào đầu năm 2011, tuy có tham chiến nhưng trạng thái mệt mỏi của Hoa Kỳ đã triển hiện rõ rệt, đối với quyền lãnh đạo chiến tranh trong các sứ mạng nhân đạo mà Hoa Kỳ vốn chẳng bao giờ chịu nhường nhịn ai, họ đã "đôi ba lần kính nhượng" cho nước khác. Không phải vì Obama yêu chuộng hòa bình hơn người tiền nhiệm, chỉ vì tình thế không cho phép mà thôi. 

Hiện tại, trong khi cuộc khủng hoảng tài chánh của Hoa Kỳ vẫn chưa thấy có dấu hiệu phục hồi, khủng hoảng nợ nần tại châu Âu lại bạo phát, điều này khiến cho Hoa Kỳ khó khôi phục nguyên khí trong khoảng thời gian ngắn hạn. Không có tiền, lớp vỏ vàng son của quân đội Hoa Kỳ chỉ là biểu hiện của một loại động cơ chết máy. Và phong trào "chiếm phố Wall" vừa đột ngột dấy lên và đang lan rộng khắp toàn quốc cũng khiến Tòa Bạch Ốc phải dè dặt trong việc khởi động chiến tranh mới. 

Thứ ba, Hoa Kỳ càng sợ "thất bại trong quan hệ Trung-Mỹ" sẽ hủy diệt thành quả của Chiến Tranh Lạnh

Tại Trung Quốc vẫn còn có rất nhiều người cường điệu tính trọng yếu của mối quan hệ Trung-Mỹ, nhưng người Trung Quốc lại không chú ý đến hiện tượng Hoa Kỳ cũng rất xem trọng mối quan hệ này. Trung Quốc xem trọng quan hệ Trung-Mỹ cố nhiên là để giành lấy thời gian cho công cuộc phát triển hòa bình; còn Hoa Kỳ, với ý chí quản lý toàn cầu, thì xem trọng quan hệ Trung-Mỹ dựa trên cở sở thẩm định tình hình an ninh toàn cầu của đại cuộc. Tiêu điểm phải mà Trung Quốc phải quan tâm là Hoa Kỳ, trong khi đó tiêu điểm đáng chú ý của Hoa Kỳ là quần thể các quốc gia đang trỗi dậy trên toàn cầu chẳng hạn như Ba Tây, Ấn Độ, Nam Dương, và Nga: Tầm nhìn chính trị của hai bên có chiều rộng khác nhau rất xa. Nếu quan hệ Trung-Mỹ bất ổn định thì không những rất nhiều phương diện xã hội của hai nước sẽ sụp đổ mà toàn bộ chiến lược thế giới của Hoa Kỳ cũng rối loạn. Những đối thủ chiến lược tiềm tàng mà Hoa Kỳ phải ưu tiên lưu ý sẽ nhân cơ hội quật khởi, và Hoa Kỳ sẽ rơi vào tình thế rất nguy hiểm là lo chỗ này thì mất chỗ kia. 

Bởi vậy, tuy quan hệ Trung-Mỹ vẫn còn có vô số vấn đề nan giải, nhưng đối với việc tranh thủ lợi ích riêng cho chính mình, thái độ của hai bên đều rất có chừng mực. Mới đây, khi trần thuật về kế hoạch chuyển dịch trọng tâm chiến lược sang vùng Á Thái vào thập niên sắp tới của Hoa Kỳ, Ngoại Trưởng Hillary Clinton đã phát biểu trong luận văn Thế Kỷ Thái Bình Dương Của Hoa Kỳ rằng: "Không thể để quan hệ Trung-Mỹ thất bại." Ý nghĩa chân chính được bao hàm trong lời phát biểu này là Trung Quốc và Hoa Kỳ không thể đi đến chỗ đối đầu quân sự. Nếu ngược lại, dã tâm muốn trở thành đế quốc toàn cầu của Hoa Kỳ sẽ bị hủy hoại. Chiến tranh Triều Tiên đã đem lại thành tựu cho Nhật Bản, giả như chiến tranh xảy ra tại Biển Đông, kết quả chỉ sẽ đem lại thành tựu cho Nga.

Thực ra, thái độ diệu võ dương oai của Hoa Kỳ trong hiện tại chỉ là một loại chiến lược tâm lý chiến. Sau Chiến Tranh Lạnh, Hoa Kỳ ngang nhiên tiến hành "trò chơi của kẻ gan dạ" trên trường quốc tế, cứ phô bày điệu bộ tuyệt đối chẳng chịu nhân nhượng của mình ra nhằm bức bách đối phương phải thoái bộ để tránh đụng độ trực tiếp với Hoa Kỳ. Sau khi thưởng thức mùi vị ngọt ngào của việc Liên Xô cam chịu lùi bước trong cuộc khủng hoảng tên lửa tại Cuba, Hoa Kỳ đã nhiều lần thực thi chính sách "cây gậy và củ cà-rốt" để dồn dập thủ đắc trên trường quốc tế. Hiện tại, Hoa Kỳ lại đang dạy cho một số nước nhỏ bé xung quanh Trung Quốc chơi trò nguy hiểm này. Trung Quốc cần biểu lộ quyết tâm chẳng bao giờ sợ hãi hậu quả của việc đồng quy ư tận để tuyên bố với đối phương rằng trò chơi này phải chấm dứt tại Biển Đông, nếu không thì cứ thử đụng độ một phen xem sao.

Trung Quốc chủ trương thế giới hòa hài, nhưng chủ trương này đang bị Hoa Kỳ và các nước khác lợi dụng với ác ý chuyển hóa nó thành công cụ để đe dọa và moi móc Trung Quốc. Trung Quốc cần thay đổi phương thức tư duy, dưới tình huống bị kẻ khác bức bách liên miên như thế này, không nên "kiên định" giữ vững lập trường hòa bình, phải khiến cho người khác phải thốt nên lời cầu hòa đối với Trung Quốc. Chỉ cần Trung Quốc mạnh mẽ một cách có đạo lý, mạnh mẽ có lực lượng thì điều có nhiều khả năng xảy ra hơn là các nước lấy lợi ích an toàn của chính bản thân làm tiêu chuẩn hành lượng cao nhất từ đây sẽ dẹp bỏ ý tưởng khinh nhờn và muốn đùa giỡn với Trung Quốc để trở về với quỹ đạo chính đáng là phải đối đãi tốt lành với láng giềng.

Tác giả: 龙韬 (Long Thao)
Chiến lược phân tích "sư" của Ủy Ban Quỹ Năng Lượng Trung Hoa
Dịch giả: Nam Hải Trường Sơn


Nếu bạn cảm thấy bức xúc vì tiếng chó sủa, 
hãy đón đọc bài phản biện của Nam Hải Trường Sơn
"Bắc Kinh: Chó Đái Quanh, Bò Cạp Cắn Bừa, 
Hay Ếch Phình Bụng?" đã được đăng ở đây.

[ Đọc Tiếp ]
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
Bóp Vú, Bóp Trán
Từ cổ chí kim, đừng nói chi bọn phàm phu tục tử, nhiều người trong giới anh hùng (và gian hùng) cũng khó vượt qua cửa ải "mỹ nhũ quan." Nếu không được xử lý thích đáng, tật mê vú có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, chẳng hạn như khuynh quốc khuynh thành, thân bại danh liệt, hoặc làm trò cười cho vạn đời sau. Thời Xuân Thu, Phù Sai để mất nước Ngô chỉ vì đam mê cặp gò chim sa cá lặn của Tây Thi. 2.500 năm sau, Bill Clinton sém bị cách chức tổng thống vì cứ ưa đùa giỡn trên ngọn núi đôi của Monica Lewinsky. Gần đây, cựu thủ tướng Ý Silvio Berlusconi bị tuyên án 7 năm tù vì kiềm chế chẳng nổi khoái cảm mơn trớn bồng đảo của gái điếm...



Từ Chức: Thủ Đoạn Hay Đạo Đức Chính Trị
Trên không gian blog có nhiều người bàn tán xôn xao về cú "coup de pub" này của Dương Trung Quốc, nhưng phần lớn đều dựa vào giả định cho rằng, về mặt lý thuyết, món hàng mà ông nghị rao bán có thể so sánh hoặc đồng đẳng với cái gọi là "văn hóa từ chức" tại các nước dân chủ. Điều mà họ chỉ trích rất gắt gao là tính khả thi hoặc mục đích ứng dụng của nó dưới chế độ độc tài Đảng trị tại Việt Nam. Nhưng cả về mặt khái niệm, cái mà Dương Trung Quốc đề nghị, ngoài tên gọi ra, nội dung chứa đựng một mớ tư duy hàm hồ và tương phản với tinh thần của một nền văn hóa từ chức chân chính.



Ấm Chê Nồi... Đen Thui
Tuy nhiên, việc đối phó với Dương Trung Quốc không dễ dàng như việc đối phó với những kẻ không có thế lực trong đảng hoặc nhà nước nhưng dám "chọc giận" thủ tướng (như Cù Huy Hà Vũ), vì hiện tại mặc dù không phải là đảng viên nhưng Dương Trung Quốc đã trở thành bộ hạ của Tư Sang (kể từ khi đơn đầu kháo của y bị văn phòng thủ tướng bác bỏ vì lý do "tráo trở, không đáng tin cậy"). Đánh chó phải ngó mặt chủ nhân. Hành hung hoặc tống tù là những biện pháp tạm thời bất khả thi. Nhưng nếu đám công (an côn) đồ đàn em được dịp cất dùi cui và còng tay để nghỉ xả hơi thì nhóm thư đồng lại nhận được lệnh thi hành kế hoạch ám sát... nhân cách.



Ai Là Kẻ Chủ Mưu Bán Nước Tại Thành Đô
Tại “thằng” Gorbachốp! Đó là tuyên bố hùng hồn và lời giải thích chính thức đến tận hôm nay 2014 của đảng CSVN, lý giải nguyên nhân phải có Hội nghị Thành Đô của họ năm 1990 trong các hội nghị đảng, chính quyền, đoàn thể từ trung ương đến cơ sở và đến các chi bộ phường xóm, vỉa hè… Câu nói đó thể hiện văn hóa đặc thù của đảng CSVN – hôm qua đảng coi ông là vị Cứu tinh, là Giấc mơ, là Thiên đường mơ ước cho đảng theo, hôm nay ông là tội đồ bắt đảng phải theo mẹ đĩ già TQ!Câu nói đó thể hiện tâm thế hèn kém muôn đời của đảng CSVN, không bao giờ dám đối diện vấn đề và sự thật, chỉ luôn chỉ tay đổ lỗi cho người khác...


Thuở tàn xuân ngày hai buổi đến phường
Yêu quê hương qua tập tem phiếu nhỏ
“Ai bảo bao cấp là khổ?”
Tôi mơ màng hôn tô sắn độn khoai
Những ngày lén đọc
Sách báo "ngụy" vàng phai
Chúng bắt được
Tra tấn tơi bời, vỡ óc!
Có cô bé chuồng bên
Nhìn tôi thầm thổn thức...

"Cải tạo" bùng lên
Rồi "học tập" trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Chúng chụp mũ, lôi đi
Cô bé chuồng bên (chẳng ngờ nghi)
Cũng bị ép bức
Hôm gặp tôi vẫn thầm thổn thức
Mắt sưng bầm (thương... thương... quá đi thôi!)
Giữa cuộc chuyển giao không nói được một lời
Xe tải đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
Nắng rợp trời nhưng lòng tôi rét mãi...

Cuối cùng tôi trở về đây
Với phố phường xưa, khủng bố, đọa đày
Lại gặp em
Gầy gò chống cây nạng gỗ
Vẫn thầm thổn thức khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện tự do... (khó nói lắm anh ơi!)
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi giá lạnh...

Hôm nay đến nhận tử thi em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc giết em rồi la: "Tự sát."
Chỉ vì em là ký giả, em ơi!
Đau xé lòng anh, chết cả con người...

Xưa yêu quê hương vì có khoai, có sắn
Có những ngày lén đọc bị còng, tra
Nay yêu quê hương vì sau từng chấn song sắt
Có oan hồn tức tưởi của em tôi!

Nam Hải Trường Sơn
Cuối Tháng 4 Đen, 2014
Nhại-họa thơ Giang Nam, để truy điệu ngày quê hương tàn tạ lần thứ 39

 

Copyright © 2010, 2011, 2012, 2013 Nam Hải Trường Sơn